Ôi, nỗi mừng dâng mọi nỗi mừng Trào vui nước mắt cứ rưng rưng Cả Việt Nam tiến công, cả miền Nam nổi dậy Dồn dập tim ta, trăm trận thắng bừng bừng. * Không, không phải thiên thần Bước chân hài bảy dặm Vẫn là Anh, anh Giải phóng quân Vẫn đôi dép cao su, đánh giặc suốt ba mươi năm, lội khắp sông sâu rừng thẳm. Thuở Anh đi, sắc nhọn ngọn tầm vông Giản dị như chàng trai làng Gióng Vũ khí, chính là Anh, lòng yêu thương mênh mông. Vũ khí, chính là Anh, lửa căm hờn nóng bỏng. Tổ quốc cho Anh dòng sữa tự hào Thời đại cho Anh ánh sao trí tuệ Không có gì qúy hơn Độc lập tự do. hí phách Anh là Trường Sơn thanh cao. Rất mãnh liệt và cũng rất dịu dàng, tâm hồn Anh là muôn trùng sóng bể. Giặc Mỹ kiêu căng, tưởng có thể ngủ yên trên giường vàng, đầu gối lên bom. Nghe chúng ngáy đủ run – đã có dã man làm luật Bông choàng dậy, bàng hoàng… Sắp tắt hoàng hôn Người chôn chúng là Anh, anh Giải phóng quân Việt Nam, mũ tai bèo, chân đất Xử phạt chúng là anh nhân danh tình thương và lẽ phải. Có lẽ nào cuộc sống hết tuổi xanh ? Hãy cứu những em thơ đang quằn quại ngày đêm trong sợ hãi. Hãy cứu tiếng chim ca và trái chín trên cành. * Lịch sử sang xuân. Anh vào trận cuối cùng Đại lộ Hồ Chí Minh, thác réo, quân đi cuồn cuộn. Anh đánh như sét nổ, trời rung Anh chuyển như lũ dông, bão cuốn. Chặt Buôn Mê Thuật, rụng cả Tây Nguyên Quét Huế – Thùa Thiên, đổ nhào Đà Nẵng. Và Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên Và Phan Thiết, Phan Rang, Đà Lạt, Nha Trang, lũ ngụy cuống cuồng, rũ rượi một màu tang cờ trắng. Đường tiến quân ào ào chiến thắng. Phía trước chờ Anh, người mẹ mong con. Pháo hãy gầm lên, đỏ nòng bắn thẳng Rộn rực xe tăng chồm tới Sài Gòn! Ôi, buổi trưa nay, tuyệt trần nắng đẹp Bác Hồ ơi! Toàn thắng về ta Chúng con đến, xanh ngời ánh thép Thành phố tên Người lộng lẫy cờ hoa Cho chúng con giữa vui này được khóc Hôn mỗi đứa em, ôm mỗi mẹ già Như lòng Bác, mỗi khi Bác đọc Đồng bào miền Nam, mắt kính bỗng nhoà. * Chúng con sẽ gấp trăm lần mạnh Đứng gác biển trời tươi mát màu lam. Bởi có Bác, từ nơi đây ra đi tìm đường kách mệnh. Cho chúng con nay được trở về, vĩnh viễn Việt Nam! (1-5-1975) Tố Hữu
Sau một tháng tiến công và nổi dậy, quân dân ta đã giành toàn thắng trong 2 chiến dịch Tây Nguyên và Huế – Đà Nẵng, giải phóng hơn nữa đất đai và nử số dân toàn miền Nam,chiếm giữ một khối lượng lớn vật chất trang bị phương tiện chiến tranh. Các lực lượng vũ trang của ta trưởng thành nhanh chóng.
Nghị quyết của Bộ Chính trị ngày 25/3/1975 đã quyết định chuẩn bị chiến dịch giải phóng Sài Gòn mang tên chiến dịch Hồ Chí Minh.
Ngày 9/4 quân ta tiến công Xuân Lộc, một căn cứ phòng thủ trọng yếu của địch bảo vệ Sài Gòn từ phía Đông. Tại đây đã diễn ra những trận chiến đấu ác liệt. Ngày 16/4 quân ta phá vỡ tuyến phòng thủ của địch ở Phan Rang. Ngày 21/4 toàn bộ quân địch ở Xuân Lộc tháo chạy. Cũng ngày này Nguyễn Văn Thiệu đã tuyên bố từ chức Tổng thống.
17 giờ ngày 26/4 quân ta được lệnh nổ súng mở đầu chiến dịch. Tất cả 5 cánh quân từ các hướng vượt qua tuyến phòng thủ vòng ngoài của địch tiến vào Sài Gòn.
Đêm 28 rạng sáng 29/4 tất cả các cánh quân của ta được lệnh đồng loạt tổng công kích vào trung tâm thành phố, đánh chiếm tất cả các cơ quan đầu não của địch.
9 giờ 30 phút ngày 30/4 Dương Văn Minh vừa lên làm Tổng thống đã kêu gọi “ngừng bắn để điều đình giao chính quyền” nhằm cứu quân nguỵ khỏi sụp đổ.
10giờ 45 phút ngày 30/4 xe tăng của ta tiến thẳng vào dinh Tổng thống nguỵ (dinh Độc Lập), bắt sống toàn bộ ngụy quyền Trung ương. Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng không điều kiện. 11 giờ 30 phút cùng ngày, lá cờ cách mạng tung bay trên nóc phủ tổng thống ngụy, báo hiệu sự toàn thắng của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Miền nam được giải phóng, đất nước hoàn toàn độc lập, non sông thu về một mối.
“Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ.
Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết. khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn.
Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc.
Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng.
Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không…”
Chạm... Chạm khẽ. Nhẹ... Nhẹ trôi. Những kí ức tựa cánh hoa... Rơi.
RK
Khẽ thôi, vì kí ức còn miên man trong giấc ngủ.Những kí ức ngày bé lon ton bước theo sau bà đến lớp mẫu giáo và về nhà. Những kí ức ngày gặp gỡ và chia tay. Những kí ức về tình bạn đã tồn tại, cũng đã ngủ yên, một tình bạn không mất đi nhưng cũng chẳng còn tiếp diễn.
"Đi kiểu người mẫu đi con!" - Bà vừa cười hồn hậu, vừa nói. Nghe thế, đứa cháu nhỏ lấy bộ dạng nghiêm trang, thẳng người, đi từng bước bắt chéo chân qua nhau, chậm rãi. Rồi bà cháu cười vang cả con phố nhỏ.
Cháu ưa những trải nghiệm khác lạ. Việc đi trên cái gờ thấp, với bề ngang nhỏ, là một trong những trải nghiệm đó. Cứ mỗi đoạn đường về nhà, đi ngang qua cái gờ, cháu lại hí hửng leo lên, dù phải giữ thăng bằng khá vất vả. Thỉnh thoảng, còn bị u đầu vì cái bệ cửa sổ phía trên. Mỗi lần thế bà lại xuýt xoa: "Đi mà cứ leo lên đấy, té sao con! Xuống đây với bà này". Cháu bướng bỉnh vẫn thích đi trên cái gờ ấy. Một kí ức đẹp vẫn được lưu giữ đến tận bây giờ, dù đứa cháu ngày nào đã cao hơn bà.
Không còn đủ nhỏ bé để có thể đi trên cái gờ ngày xưa nữa, chỉ có thể thi thoảng ngang qua, nhìn cái gờ ngày trẻ thơ mà cười một nụ cười xa vắng thoảng vui. Ngày còn nhỏ lúc nào cũng thật đẹp.
***
"Chúc Ng. một giáng sinh thật vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình. Năm sau lên lớp 6, đừng quên mình nhé!"
Ừ, vậy là em vẫn nhớ. Vẫn nhớ đó là lời chúc đầu tiên cũng là cái thiệp đầu tiên em nhận năm học cấp 1. Có là quá muộn khi đó là năm cuối cấp? Có quá muộn khi mãi đến năm cuối cùng, em mới nhận được những lời chúc cho mùa giáng sinh? Chắc là không. Bởi chân tình, không bao giờ là quá trễ. Em hy vọng thế.
Vậy là em vẫn nhớ. Cái cô bạn nhỏ người, tóc dài ngang lưng, cột gọn gàng sau gáy. Chính cô đã đóng vai "cô bé quàng khăn đỏ" ngày em thi kể chuyện. Vở diễn đó giành giải nhất giữa các lớp 5 với nhau, dù có một sự cố nhỏ khiến cả bọn dở cười dở mếu. Em nhớ chỉ còn biết nhăn mặt cười trừ khi sự cố xảy ra. Cả khán phòng cười rũ rượi khiến em bối rối. Nhưng mà cuối cùng thì mọi chuyện kết thúc tốt đẹp. Đó thực là một kí ức khó quên.
Vậy là em vẫn nhớ khi khối người gặp lại không còn nhận ra em của ngày xưa nữa. Tiếc làm gì. Từ ngày xưa, em đã là một nhân vật mờ nhạt kinh khủng...
Khẽ thôi, vì nỗi đau vẫn còn say giấc nồng. Những nỗi đau vô hình như vẫn hiện hữu, trừu tượng nhưng vẫn có thể chạm vào trong cơn mơ.
Trong cơn mơ, em khóc. Em chạy tất tả khắp nơi để tìm một hình bóng thân quen. Trong cơn mơ, tất cả vắng lặng. Em thấy mình nhỏ bé...
Tỉnh dậy, nước mắt đẫm gối. Em mệt nhoài như đã chạy thật nhanh. Tỉnh dậy, em một mình, quanh đây chẳng còn ai. Tỉnh dậy, thế giới của em là một thế giới nhỏ bé. Cái thế giới nhỏ đến mức chẳng mấy ai có thể lách người vào và tồn tại ở đó. Nếu có, cũng sớm rời đi...
Em cô đơn hay em không biết phải tựa vào nơi nào? Em yếu đuối hay do chẳng thể khóc trên vai ai? Em đứng một mình và thấy mệt mỏi. Nhìn phía sau, có ai đứng sẵn ở đó không? Những cảm xúc đong đầy, chực trào ra theo giọt nước mắt. Em ngẩng mặt nhìn trời biếc xanh, tự nhủ mình không được khóc. Nước mắt chẳng thể nào xóa nhòa nỗi đau...
Khẽ thôi, vì bình yên dễ giật mình bỏ trốn. Em tìm bình yên giữa đời thực ồn ào. Em tìm bình yên giữa vạn điều rối rắm. Em tìm bình yên nơi thế giới tối tăm...
Và em tìm thấy bình yên ở một nơi thật lạ. Em tìm thấy bình yên trong cơn mưa. Cơn mưa ồn ào hay thanh thản. Em tìm thấy bình yên nơi giọt nước đọng trên lá. Em tìm thấy bình yên nơi mưa cuốn trôi cát bụi của đời. Em tìm thấy bình yên nơi làn gió thoảng qua, để lại cái dư âm se lạnh bởi hơi mưa.
Em không thể định nghĩa được bình yên là gì. Càng không thể hiểu tại sao em lại tìm thấy bình yên trong mưa... Em chỉ tự hỏi, ở nơi anh, em có tìm được bình yên của riêng mình?
Khẽ thôi, vì ảo mộng sẽ biến mất. Những mộng ảo làm con người em mụ mị. Những ảo tưởng về một ngày mai tươi mới, hay chỉ đơn thuần về một thế giới rộng hơn. Em mơ có thể mở tung cánh cửa đang khép chặt tâm hồn để đón tất cả. Mơ nhiều, nhiều lắm... Rồi tất cả chỉ là ảo mộng... Em vẫn một mình, phải không em?
Khẽ thôi, vì hạnh phúc không tồn tại lâu... Em nắm hạnh phúc trong tay, như nắm một bụm cát. Cát len qua kẽ tay, vụt mất. Em nắm hạnh phúc trong tay, như nắm một ngụm nước. Nước không bao giờ chịu ở lại quá lâu. Em nắm hạnh phúc trong tay, như nắm một dây bóng bay. Sẩy tay, bong bóng sẽ bay mất. Sẩy tay, em chẳng còn gì ngoài tiếc nuối. Sẩy tay, em sẽ mất tất cả.
Em nắm hạnh phúc trong tay, như nắm một khối không khí. Không khí hiện hữu nhưng em không nhìn thấy. Không nhìn thấy, em dễ dàng đánh mất. Không nhìn thấy, em không biết phải trân trọng, giữ gìn bằng cách nào. Hạnh phúc không tồn tại mãi.
Hạnh phúc chỉ có thể kết thúc bằng nỗi đau, của người này hoặc người khác, như hy vọng là bước đầu trên con đường dẫn đến thất vọng... Phải không anh?
Chạm... Chạm khẽ. Nhẹ... Nhẹ trôi. Những cảm xúc trong... Trong veo.
Theo Ngoisao
♥ Này em... ! Bố mẹ nuôi em lớn, bố mẹ hy sinh tất cả cho em. Nhưng em ạ, những nhận thức rõ ràng nhất trong cuộc đời em lại giành cho một thằng con trai xa lạ.
Bao đêm em khóc lóc, mất ngủ vì những điều ngớ ngẩn mà lũ con trai gây ra.
Em nhận ra mái tóc của ng ấy ngắn đi 1cm, nhưng sao em không nhận ra tóc bố mình thêm bao sợi bạc.
Em nhìn ra người ta bớt đẹp trai bởi cái mụn trên mặt ... mà sao em không thấy mắt mẹ hằn thêm mấy nếp nhăn. Em à, sao lại vô tâm với thương yêu!
♥ Này em... !
Em đã bao lần băn khoăn không biết chọn gì cho người ta trong ngày sinh nhật.
Thế mà em ... nhầm lẫn hay là quên mất mà chúc mừng sinh nhật mẹ muộn một tháng.
Thế mà em, thức cả đêm để đan nốt cái khăn nhưng không nhận ra mắt mẹ nhìn em xa xăm lắm.
Có lẽ mẹ cũng mong được em yêu thương như cái người dưng kia lắm. Em à, đừng lạnh nhạt với yêu thương!
♥ Này em... !
Em có nhớ khi lần đầu tiên vấp ngã, ai là người đã nâng em dậy không?
Em có nhớ khi em hoang mang, khi em lạc giữa con đường một chiều chen chúc xe cộ, ai là người chỉ đường cho em ra, ai là người vỗ về an ủi em ?
Ừ, mới đây thôi khi em gặp tai nạn, những người dưng ấy hỏi han em được câu nào không?
Những người dưng ấy an ủi em được câu nào cho bớt đau không?
Có người dưng nào tự nguyện đưa đón em đi học không? Chẳng ai ngoài gia đình phải không em.
Em à, đừng để cuộc đời mình trôi qua như một cái chớp mắt.
Nắm lấy nó thật chặt em nhé.
Vì còn nhiều người yêu thương em lắm, vì còn nhiều người cần em lắm.
Đừng trông mong hạnh phúc từ những điều xa lạ, đừng hy vọng tương lai từ những người dưng vô tâm.
Hãy viết lên trán mình một chữ
"Tự" - tự yêu thương, tự hạnh phúc, tự trân trọng nghe em ♥
Nghe ca khúc:
Tự Tình Khúc - Hồng Nhung - Quang Dũng
Từ ngày đóa cỏ may đủ cao để vươn mình khẽ đung đưa trong gió. Mỗi cơn gió thoảng qua cuộc đời nhỏ bé mong manh ấy lại khiến cành lá mảnh mai khẽ cất lên tiếng ca cùng với gió.
Em chỉ nhớ một điều rằng, nụ cỏ may ấy cho dù có trải qua biết bao vui buồn, cả khổ đau trong cuộc đời đẻ có đủ mạnh mẽ tiếp tục những bước đi dài trên con đường trưởng thành, để vươn mình vượt lên cao hơn những sự tầm thường khác.
Nhưng khi mỗi cơn gió đi qua, rằng cỏ ấy lại nghiêng mình theo chiều gió, dù là gió chỉ thoáng qua như khẽ vuốt ve mái tóc bờ môi hay cơn gió mùa đầu đông buốt giá rít lên ngoài khung cửa sổ
Trời nắng thì em lung linh trong nắng, trời mưa thì em khẽ thở dài nặng nề. Vậy đấy, và cảm xúc của em cũng y như thế, cuộc sống cũng vậy, bị chi phối bởi những thứ vô cùng nhỏ bé. Điều gì đã khiến ngọn cỏ kia lung lay, nó cũng khiến em xao xuyến...
Em đơn giản, mỏng manh và mộc mạc. Mỗi ngày, công việc em yêu thích là sáng dậy thật sớm, ngắm mình, ngắm bầu trời rồi bắt đầu một ngày mới với công việc nhẹ nhàng, cuộc sống đơn giản. Em chẳng cần chiều sâu, em chỉ cần đơn giản, và yên bình.
Ôi sao ta yêu cái sự sống yên bình đến nhường nào, nó cứ như thiên đường ấy, là mơ ước từ tuổi thơ mà mãi đến h đây ta vẫn chưa thể thực hiện nó.
Vì những cơn gió cứ trôi qua trong ta mỗi ngày, vì lúc này đây ta đang đong đưa khe khẽ dưới cái ôm của cơn gió Lào ấm áp thổi qua ta những ngày đầu đông lành lạnh. Nhưng có bao giờ cơn gió trái chiều ấy có thể chiến thắng nổi sức tàn phá mạnh mẽ của gió mùa không ??? Đó. Vì cơn gió lạ đó mà giờ ta đang băn khoăn trăn trở, là ta ngốc hay do ta không đủ cứng cáp để giữ mình trước sự đổi thay của cuộc sống ???
Đã lâu lắm rồi không viết gì cho ra trò, giờ ngồi viết sao mà thấy khó nghĩ quá, cơn gió kia, ta nghiêng mình gửi mi lời chào thân thương !
Nghe ca khúc: Lời của Gió
Em đến với Hà Nội từ lúc gió đông vẫn còn căm căm rét đến tận khi hoa sưa nở trắng trên những phố phường. Nhưng hà Nội trong em là nhiều mưa, nhiều gió và có anh.
Có những ngày chủ nhật mưa em cùng anh hẹn hò ở một quán trà đá. Mưa ướt lạnh vai em, cốc trà lạnh trên tay em nhưng nhìn dòng người hối hả, nhìn gương mặt thân thương của anh em thấy lòng ấm lạ. Rồi có những đêm mưa bất chợt, em thu mình trong chăn đợi anh về. chiếc chăn bông dường như không đủ ấm nên em phải co ro trong nỗi khắc khoải đợi chờ. Em lẩm nhẩm câu hát “Ngoài trời mưa gió tội lắm đôi vai gầy…” Anh trở về, trên vai còn đọng những giọt nước mưa, em vội vàng ôm anh thật chặt như muốn đẩy tất cả gió mưa ra sau cánh cửa khép hờ kia. Em áp bàn tay ấm của mình lên má anh lạnh buốt mong sao hơi ấm lan đến tận tim. Những ngày không mưa Hà Nội xạc xào gió. Gió thả những lá xà cừ xoay xoay rồi chao nghiêng xuống con đường nhỏ, Có hôm về nhà em thấy trên cặp còn vương một chiếc là vàng, em gọi đó là quà của “Phố.” Gió mang theo cả cái rét tưởng chừng đã xa của mùa đông. Em khoác thêm cho mình chiếc áo to sụ của anh. Em thấy mình lọt thỏm trong lòng anh khi lượn xe vòng vòng kệ cho gió ùa đến, gió trêu, gió hát. Anh cười bảo “Trẻ con nhà anh” rồi vòng tay ôm em chặt hơn. Hà Nội bao ngày gió mưa là thế nhưng em không thấy lạnh, em không sợ ướt bởi lẽ em có anh rồi và chỉ thế thôi là đủ. Sáng nay, một mình em hát “Tháng tư về, gió hát mùa hè…” Bỗng thoáng giật mình, nắng hạ hanh hao sắp sang. Một lúc nào đó cho em về lại với gió mưa để thấy gần anh hơn, được không anh? Hồng Hạnh Gocsuyngam
Bút chấm đọc Popodoo cho bé học giỏi hơn. Bút Popodoo còn gọi là bút Popodoo Kid cho bé học hiệu quả hơn. Với những thiết kế đơn giản bút chấm đọc hiệu quả. Bút không cần phải chấm vào bìa sách nhưng vẫn có thể đọc được hiệu quả tức thì. Bé có thể học qua các công cụ của bút:
- Qua các sổ tay bài hát.
- Qua các câu chuyện cổ tích
- Qua các quyển giáo trình anh ngữ
- Bài tập nhận diện hình ảnh và âm thanh để ghép hình
- Các tấm Poster dán tường
- Thẻ từ vựng phong phú
- Các tấm Sticker – Phương pháp học trực quan sinh động
- Cuốn tập tô màu phát ra âm thanh để bé vừa chơi vừa học
- Đĩa CD bài hát và câu chuyện cổ tích
Những ngày tháng đi qua tôi đã gặp nhiều người, quen với nhiều người, và đi qua cũng nhiều người. Mỗi người có một góc trong tôi mà ở trong từng góc nhỏ ấy những kỷ niệm, những yêu thương hờn giận, vui buồn được gói ghém. Cuộc sống của tôi gắn liền với hoa và cỏ đến mức tôi không hiểu bây giờ tôi sẽ như thế nào nếu tôi không sinh ra và lớn lên trong cái thể giới của đồng cỏ và hoa ấy. Để hôm nay tôi ngồi hát lại lời của một người họ Trịnh…
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời Tay măng trôi trên vùng tóc dài Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may…
Thì tôi chợt nhận ra rằng mỗi người đến trong đời mang cho tôi một đoá hoa, mỗi đoá hoa mang trong nó một nhạc điệu riêng lắm.
Blog này dành tặng cho những người đã mang hoa đến ấy, tặng cho những đóa hoa tôi được nhận trong đời như một lời cảm ơn vì đã mang đến cho thế giới của riêng tôi những màu sắc và thanh âm để viết nên bản nhạc cuộc sống.
“…Cảm ơn ý tưởng của Meo Meo…”
Em như là nắng. Nắng mang cái ấm áp, dịu dàng tỏa khắp thế gian. Nắng hết nhảy nhót trên từng hàng cây, kẻ lá lại tung tăng nô đùa trên thảo nguyên bát ngát, rọi vào từng nẻo xa khuất nơi sâu thẳm tâm hồn anh. Tia nắng thật ấm áp, tia nắng thật hiền hòa. Nhưng khi anh đưa tay ra, muốn giữ lại nắng cho riêng mình thì nắng lại trôi đi, xuyên qua từng kẽ tay rồi in vào lòng đất…Chỉ còn lại anh, tâm hồn u uất mệt nhoài … còn vương màu của nắng… Em như là mưa. Những giọt mưa tí tách bắn tung tóe vào ô cửa nhỏ, xoa đi cái oi bức, nóng nực của trời hè, lau đi lớp bụi mờ đang phủ trong lòng anh. Đã bao lần anh nằm nghe tiếng những giọt mưa rơi ngoài hiên vắng…tiếng mưa như lắng đọng trong không gian, âm vang vào anh một thứ cảm giác lạ lẫm và rồi…anh chợt mỉm cười…. Nhưng khi anh muốn ôm mưa vào lòng, hạt mưa lại hững hờ trôi đi, tan dần vào đất mẹ bao la… Em như là tuyết. Tuyết trắng cứ mãi nô đùa trên trời cao, tiếng cười đùa vỡ òa trong không gian. Anh biết rằng nơi đây chẳng thể nào có tuyết, có chăng chỉ là cái hiu hiu rét của trời vào đông, có chăng chỉ là hình ảnh lũ trẻ co mình trong chiếc áo ấm… nhưng nghĩ về em, anh lại mơ thấy giấc mơ về một vùng đất bao la, trắng màu của tuyết, một vùng đất mà anh mãi sẽ chẳng bao giờ với tới được…Cách duy nhất để giữ mãi tuyết ở bên là ghi hình ảnh bầu trời trắng xóa, có tuyết lất phất bay vào trong miền kí ức… Em như là gió. Gió thổi vào đời anh những ngọt ngào ý vị, ngọn gió nâng tâm hồn anh bay vào miền hư ảo. Nhưng gió rồi sẽ trôi đi. Nếu còn lại, có chăng chỉ vương vấn đâu đó trong không gian thứ mùi hương dìu dịu. Anh vội vã đi khắp nơi kiếm tìm gió nhưng rồi chợt nhận ra…muộn mất rồi còn đâu… Em như là mây. Đám mây bồng bềnh trôi ngang đời anh. Đám mây bay đi bay đi, tìm về thung lũng hoang vu. Đám mây ở đó, đợi chờ. Nhưng anh biết rằng người mà đám mây chờ đợi mãi sẽ không phải là anh. Đám mây thật gần, nhưng khi đưa tay ra với lấy, anh mới biết là mình mãi sẽ chẳng bao giờ có thể chạm vào. Và anh ở đó, chỉ biết giương đôi mắt phàm trần ngước nhìn lên trời cao, chỉ biết thầm hy vọng, cảm thấy sao mình thật bất lực… Thời gian cứ lững lờ trôi đi và chẳng bao giờ dừng lại đợi chờ ai đó, hay đó là cách con người nghĩ về thời gian, con người rồi một ngày sẽ bị cuốn đi theo vòng quay cuộc sống, về những phương trời khác nhau, những bến bờ khác nhau, em có thể là nắng, là mưa, là gió…là bất cứ điều gì nhưng chỉ một điều không bao giờ thay đổi, đó là: Anh vẫn yêu em… Rồi đến lúc nào đó, linh hồn vẩn vơ nhỏ bé của anh sẽ rời xa mãi mãi, len lỏi vào không gian, như ánh đom đóm leo lét giữa bầu trời bất tận, chỉ lập lòe trong tăm tối của cõi hư vô. Không biết lúc đó, liệu có ai rõ những giọt nước mắt thương xót lên nấm mồ lạnh lẽo của anh hay không, hay cứ để anh mãi cô quạnh nằm yên trong đất mẹ. Còn em, lúc ấy, em sẽ ở đâu?…
Gocsuyngam
…Dành tặng cho Meo Meo, …Tất cả rồi sẽ ra đi, chỉ còn tình người ở lại…
Chẳng hiểu sao hôm nay lại nhớ đến bạn
Ngày… Tháng … Năm…
Nó ngắm nghía mình trong gương. Trông cũng không tệ, nó thầm nghĩ. Sau một tuần vật vã, lăn lê bò lết, cuối cùng nó cũng đã hoàn thành xong khóa học quân sự hè ở trường. Lên lớp 10, mọi việc điều đổi khác. Xa mái trường cấp hai thân thương, xa cái căn tin mà cứ mỗi giờ ra chơi bọn nó lại tụm năm tụm ba lại bên mớ cóc ổi me xoài, xa cây mít nằm khuất sau thư viện… Nhớ hôm tổng kết, đứa nào cũng khóc sướt mướt, chuyền tay nhau cuốn lưu bút, những cái ôm… Chẳng biết giờ này bọn nó đang làm gì. Chắc cũng như nó, chuẩn bị cho một năm học dài sắp đến. Nó phải tập làm quen với những điều mới: bạn bè mới, trường mới, lớp mới, thầy cô mới và cả giám thị mới… Mà nhắc tới mới lại nhớ đến căn nhà bên cạnh. Gia đình ấy mới chuyển đến được một tháng. Suốt ngày cửa đóng im lìm, phủ bên tấm màn xám ngắt. Mà với một đứa đam mê tiểu thuyết trinh thám như nó thì những hành động đó thật là đáng ngờ. Chắc đó là một tổ chức tội phạm nào đó, biết đâu bọn người ấy đang mưu tính kế hoạch giết người nào đó hay chí ít cũng là bọn buôn tiền giả, bán người qua biên giới… Mải lo suy nghĩ, tỉa tót bộ cánh cho ngày đầu tiên đi học, bất giác nó nghe tiếng má nó gọi vọng lên: - Meo, đi học chưa, 6h45 rồi đấy! Sực nhìn vào đồng hồ. Nó tá hỏa. 6h50 trường đóng cổng mà giờ này nó còn chưa ra khỏi nhà. Dù nhà nó có gần trường chăng nữa thì … nó đã trễ. Vội vội vàng vàng lao ra khỏi nhà, hộc tốc chạy đến trường. Thế nhưng, cánh cổng trường đã im ỉm từ lúc nào. Nó chạy đến, hai tay nắm lấy song sắt. Và trong ánh mắt quá đỗi tuyệt vọng, bất giác, nó nhìn thấy nụ cười “man rợ” của thầy giám thị. Một ngày tồi tệ…
Ngày… Tháng … Năm…
… Thiu thiu trong giấc ngủ giữa tiết trời hanh hao của Sài Gòn về chiều. Sáng lớp nó có 5 tiết, mà toàn môn học bài mới ác chứ. Mới tiết đầu nó đã bị xách lên trả bài. Mà khổ nỗi hôm qua mải lo hoàn thành sự nghiệp nhất thống trung nguyên (Võ Lâm Truyền Kỳ), nên hôm nay nó đành bại dưới tay thầy Công Nghệ. Đành chấp nhận vậy, kẻ sĩ thắng thua là chuyện thường tình. Dù sao thì giờ nó cũng đang được ngon giấc… Bỗng. Có tiếng nhạc từ đâu vọng lại, văng vẳng vào không gian. Mà phải mấy bài của Đan Trường hay Thủy Tiên cũng đỡ, đằng này lại là tiếng nhạc cổ điển vọng ra từ nhà hàng xóm. Má ơi, cứu con với….
Ngày… Tháng … Năm…
… Tan trường. Trời bất chợt đổ mưa. Những giọt mưa rì rào, thì thầm bên ô cửa rồi bắn tung tóe khắp sân trường trong tiếng cười đùa của bọn học trò. Nó núp vội vào hàng cây bên đường. Cơn mưa chiều dai dẳng vẫn tiếp tục đổ, nó chắt lưỡi, chẳng biết bao giờ mới về được đến nhà. Đường về nhà trở nên quá xa xăm… Bất giác, thấy một con nhỏ chạy vội về phía cái cây mà nó đang tá túc. Chắc lại quay sang nhoẻn miệng cười rồi bảo: “Bạn ơi, nhường cho mình cái cây này nhá, con trai ga lăng mà!”. Không, nó nhất quyết không để nữ sắc làm lung lay ý chí, dù con nhỏ đó có nói thế nào nó vẫn sẽ giữ chỗ này. Không thể để một phút yếu lòng làm tàn phai đi kiểu tóc mới của nó được. Nhưng, trái với những suy đoán của nó. Nhỏ chỉ nép mình vào một góc, đứng im mình dưới tàn cây. Mưa ướt cả mái tóc dài, vương vãi trên mặt. Đôi mắt u buồn nhìn xa xăm. Ủa, mà nhỏ này lớp mình mà. Nó quay sang hỏi: - Hai đứa mình học chung lớp phải không? - Ừ – Nhỏ mỉm cười. Cả tuần nay, nó chỉ nói chuyện cùng bọn con trai trong lớp, chưa dám bắt chuyện cùng đứa con gái nào. Chắc, nó ngại… Mà cũng phải thôi, ai đời một thằng con trai lại xáp vô đám con gái chưa hề quen biết mà nói chuyện bao giờ? Được dịp, nó thao thao bất tuyệt, nhỏ không nói gì, chỉ phì cười khi nghe nó nói… Mưa tạnh dần. Nó rảo bước về nhà. Ngạc nhiên khi thấy nhỏ cũng đi cùng hướng với nó, cùng con đường nhà nó, ngõ hẻm nhà nó, và… đi vào căn nhà bên cạnh nhà nó, cái căn nhà có tổ chức tội phạm chuyên nghiệp… Nó nhìn sang bên cạnh. Dường như, căn nhà đó trở nên không còn xa lạ nữa…
Ngày… Tháng … Năm…
Quen nhỏ được hai tháng. Sáng nào nó cũng dậy thật sớm trong ánh mắt ngạc nhiên của ba má (Má nó còn thắp nhang cầu trời không biết nó có bị con gì cắn hay không?). Đánh răng, rửa mặt, ăn sáng rồi ghé sang nhà nhỏ, rủ nhỏ đi học. Con chó nhà nhỏ, theo thói quen, chồm lên gào thét trước cửa. Chẳng hiểu vì sao mà mỗi lần thấy nó, con chó lại tỏ ra hung dữ đến như vậy, chắc ganh tỵ với nhan sắc của nó… Nhỏ chạy ra xua con chó qua một góc rồi từ từ khép cổng lại. Buổi sớm mai, trong tiếng ì èo của xe cộ, trong làn sương lờn vờn trên đường phố, hai đứa trẻ đang tíu ta tíu tít đến trường. Phía xa xa, trong một căn nhà nhỏ, một con chó ném ánh nhìn khinh khỉnh vào cuộc đời…
Ngày… Tháng … Năm…
Giờ ra chơi. Nó lại ra ban công. Nhìn thấy nhỏ đã ở đó tự lúc nào. Đôi mắt u buồn nhìn qua lớp bên cạnh. Nó cũng tò mò nhìn theo. Trong lớp, một anh lớp trên đang ngồi cặm cụi làm toán. Nó khều nhỏ, rồi liếc mắt về phía lớp bên cạnh. Nhỏ nhìn sang, chỉ phì cười. Nhưng nụ cười hôm nay sao thấy gượng gạo, đượm buồn… Sân trường vẫn vàng nắng, vậy mà, sao nó thấy buồn buồn…
Ngày… Tháng … Năm…
Kiểm tra thể dục. Phải vất vả lắm nó mới leo lên được con tám. Mệt bã cả người. Chẳng hiểu mấy đứa lớp nó sao mà tài thế, đứa nào cũng chỉ phóng cái vèo là về đích. Còn nó, ì ạch mãi mới đến nơi. Rõ khổ. Đang thở hồng hộc, chợt, nó thấy nhỏ ì à ì ạch lao về đích. Nó phì cười, dù gì nó cũng đâu đến nỗi. Năm phút sau, nhỏ liếc mắt nhìn nó: - Lần sau ông chạy, tui sẽ ngồi cười cho ông coi, xí…
Ngày… Tháng … Năm…
Ngồi bên học. Nó vò đầu bứt tai theo từng con số. Còn cả chục bài mà đầu óc nó đã quay mòng mòng. Kiểu này, sáng mai thế nào bố Thu cũng ‘luộc” nó cho coi. Bỗng, chuông điện thoại reo vang. Nó uể oải nhấc điện thoại, thầm rủa đứa nào canh ngay lúc nó đang làm bài tập mà gọi sang. Chợt nghe tiếng nhỏ: - Meo hả, đi dạo với tui không? - Giờ này hả? Nó nhìn đồng hồ. Tám giờ tối. Ngoài trời, tối đen như mực. Tính từ chối nhưng nhìn lên khung cửa sổ nhà bên, thấy nhỏ đang nhìn sang, mỉm cười. Nó đáp: - Ừ … Sài Gòn về đêm. Trong ánh đèn hiu hắt. Hai đứa nó đi dạo giữa lòng thành phố. Thất tình. Nhỏ bảo thế. Dưới những hàng cây, mắt nhỏ cứ ươn ướt, rồi nấc lên từng tiếng… Trời lại đổ mưa giăng giăng…
Ngày… Tháng … Năm…
Hôm tổng kết. Nghe theo lời rủ rê của bọn bạn cũ. Nó trốn về trường cấp hai. Lúc dứt áo ra đi đã dặn thằng điểm danh đánh dấu có mặt cho nó. Những tưởng hôm nay là một ngày hạnh phúc, những tưởng nó sẽ thoát khỏi cái nắng gay gắt của sân trường, thoát khỏi những bài diễn văn kiểu như: “Những ngón tay của thời gian đã khẽ khàng chạm vào cây phượng già…”. Thế mà, không hiểu sao nó lại đượm buồn. Giờ này, chắc bọn lớp nó đang hào hứng vì thằng H được nhất trường, giờ này thằng T đang kể chuyện cười… giờ này, không biết nhỏ đang làm gì nhỉ?…
Ngày… Tháng … Năm…
Lớp nó đi Đầm Sen (Điểm hẹn tuyệt vời). Sáng 7h, đã thấy cả đám tụ tập ngoài cổng trường. Đứa xe máy, đứa xe đạp, đứa xe buýt (mà tụi xe buýt sướng lắm nhá, xe 50 chỗ, có tài xế, tiếp viên, máy lạnh). Nó cũng xách chiếc xe đạp ra. Kiểu này thế nào cũng có đứa đi nhờ. Đành chịu vậy, con trai mà hic hic. Ngang nhà nhỏ, chợt nghe tiếng gọi : - Nè, Meo chở tui nha!… Bao nhiêu mỡ tích tụ được đem ra xài hết sạch. Mồ hôi đổ ướt cả áo. Vậy mà… sao nó không thấy mệt… Ngày… Tháng … Năm… Nhận được tin nhắn của nhỏ. “Đi uống cà phê với tui nghen. Chỗ cũ. 5h chiều”. Ngồi bên bàn, vậy mà nhỏ im lặng hồi lâu… Rồi, giọng nhỏ nghẹn ngào: - Tui sắp ra Hà Nội. - Ra chơi hè hả? - Không phải, ba tui chuyển công tác về ngoải. Hai tuần nữa là phải đi… Nó chẳng biết nói gì, chỉ im lặng. Ly cà phê bỏ mấy muỗng đường mà vẫn nghe đắng nghét…
Ngày… Tháng … Năm…
Nhỏ đi được hai tháng. Căn nhà bên giờ đã có chủ mới. Bên ấy, dạo này không còn nghe tiếng vĩ cầm ngân nga từng nhịp. Bên ấy, vắng đi tiếng ai đó nói cười giòn giã. Bên ấy, chẳng còn nghe chó sủa mỗi bận có người đi ngang. Điện thoại rung lên “ Hà Nội lạnh thật. Giờ này Meo đang làm gì thế? Nhớ Meo nhiều lắm!”. Bỗng nghe thương nhớ ngùi ngùi… Giá mà, nó dám nói ra… Ngày… Tháng … Năm… Chuông điện thoại lại reo vang. Số của nhỏ. Nó vội nhấc lên. Nhưng đầu dây bên kia là tiếng ai đó lạ hoắc. Má nhỏ. Rồi trong tiếng khóc, má nhỏ nói: - U mất rồi… … Cúp máy hồi lâu mà nó vẫn lặng người đi… Ngoài trời, một ngôi sao vừa phụt tắt…
Ngày… Tháng … Năm…
Vào lớp, đã thấy mắt nhỏ Châu đỏ hoe, thấy nhỏ My thắt thẻo buồn, nhỏ Huyền chìm vào im lặng… Cả bọn nhìn nó, chẳng biết nói gì, chỉ thở dài trong tuyệt vọng. Nhìn sang thằng bạn ngồi kế bên. Thấy nó cũng rưng rức khóc. Bình thường, nó đã bảo sao mày mít ướt thế. Thế nhưng hôm nay chẳng hiểu sao nó không cất nổi thành tiếng. Chỉ biết xoa đầu an ủi thằng bạn: - Đừng khóc nữa… Vậy mà, mắt nó vẫn ươn ướt…
Ngày… Tháng … Năm…
Ngang qua cái cây cũ, nơi lần đầu bọn nó gặp nhau. Như thấy lại hình ảnh hai đứa nhóc dưới cơn mưa chiều se lạnh. Giờ này, nhỏ đang ở đâu? Hay như cách mà bạn nó từng nói, con người ta không chết đi mà họ đi vào trái tim người khác. Ừ, giờ này chắc nhỏ đang ở trên kia, một nơi nào đó trong vũ trụ này, và chắc nhỏ đang mỉm cười … Trời lại đổ mưa… Nhưng cơn mưa chiều dường như không còn se lạnh nữa, bởi nó biết, mình không cô độc…
“ Có những điều trôi qua, có những người trôi qua, có những tình cảm trôi qua, và có những thứ đọng lại trong ta thì đó là nỗi nhớ…” Sáng nay, bước chân xuống đất, cảm nhận cái nền gạch ám trong lạnh lẽo. Lạnh quá! Vội rút chân lại, chui mình vào chăn ấm, ngồi thu mình vào trong cái ấm áp của tấm mền, ôi sao ấm vậy, như mỗi lần ngồi cạnh và nghe người bắt đầu kể những câu chuyện không có điểm kết thúc, nghe tiếng nói của người, hơi ấm của người. “Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
Sao đôi lúc, cái nỗi nhớ như một tên trộm, núp sẵn đâu đó, chờ những khi con tim ta bỏ ngỏ thế là nhảy vào đánh cắp nước mắt của ta. Ghét thật!. Đôi lúc cái lạnh của thời tiết không thể nào so sánh với cái giá lạnh ở trong tình cảm của mỗi con người. Cái lạnh ngoài da có thể lấy áo ấm, lấy chăn bông lấy hộp quẹt đốt lên một ngọn lửa, thế là ấm trở lại, nhưng còn cái lạnh trong tận sâu con người thì sao nhỉ? Không thể dùng áo mặc cho trái tim, không thể đắp chăn cho nó, chỉ cầu mong một ngọn lửa của ai đó thắp lên để nó bớt lạnh mà thôi. Thế nhưng sao người ấy không thể làm được nhỉ, điều đơn giản lắm mà, chỉ cần nói là “mùa đông lạnh đấy, thêm một cái áo ấm nữa nhé!” thì đã mặc cho trái tim một cái áo, hay “Tối trời hay trở lạnh hãy trùm mềm thật kín và hãy nghĩ về nhau nhé!” có thêm một tấm chăn bông, hay đơn giản chỉ cần nói với giọng run lập cập và chỉ nói được vài tiếng trong thời gian 15 phút “Huynh biết có một điều chưa bao giờ là ảo, đó là: Huynh yêu muội” thế là bây giờ không cần hộp quẹt nữa mà sẽ là một trận hoả hoạn trong trái tim rồi. “Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
Thế rồi trong tấm chăn bông, ta ôm lấy chính ta, cầm lấy bàn tay của chính mình, để tưởng rằng tay “người ấy” vẫn đang nắm, ôm lấy chính mình để khoả lấp vòng tay ai kia, mới thấy rằng Nỗi nhớ sao mà đáng ghét vậy. Nhớ ngày hôm qua, một chiều giáp tết, ta đã phóng xe thật nhanh ra phố trong trời mưa với bộ quần áo trên người mà không mặc áo mưa, như ai đó bảo rằng cách đơn giản nhất để giấu những giọt nước mắt là vùi mình vào một cơn mưa chiều bất chợt. Ta chạy thật nhanh trong thời tiết lạnh cắt da, mọi người nói “không bình thường” nhưng ta vẫn chạy, chỉ mong cái giá lạnh có thể làm ta quên đi nỗi nhớ, hay chạy ra một nơi thật vắng hét thật to lên là “Nỗi nhớ ơi!!!! Ta ghét mi lắm!!! Mi hãy đi đi!” nhưng sao không thể nào hét ra tiếng, nó chỉ ầm ừ rồi khóc trong tim ta. Nhưng cuối cùng cũng chẳng thể nào lấy cái lạnh của thời tiết để làm nguội lạnh đống lửa mà người ấy đã vô tình hay cố ý thắp sáng trong tim ta. Cái lạnh trong tim không thể sưởi ấm bằng những ngọn lửa bình thường mà phải bằng những yêu thương. Để rồi người ra đi, hay chính ta đang chạy trốn, ngọn lửa cũng không thể tàn, nó vẫn âm ỉ cháy, và chỉ cần 1 lần nữa thôi, chỉ 1 lời nói thôi, chỉ 1 câu hỏi han thôi nó vẫn làm bùng lên Nỗi nhớ. “Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
Có hôm bật tivi lên, phim Hàn, có 1 anh chàng chạy chiếc xe đạp thật nhanh đến nhà người ấy, thời tiết thật là lạnh, và nhà rất xa. Khi cô gái ra mở cửa thì, anh chàng vẫn đang còn thở hổn hển, cô gái hỏi “ sao anh lại tới đây giờ này, đường xa mà trời lại lạnh nữa?”, chàng trai trả lời “ không phải anh tới, mà chỉ có nỗi nhớ em tới và chỉ muốn nhắn với em rằng “ anh yêu em””. Thật lãng mạn. Giá mà ai đó chỉ cần gửi cho mình một tin nhắn và bảo rằng: anh nhớ em lắm thì nỗi nhớ đã không theo mình suốt như vầy. Nhưng thôi kể nữa thì cái tên Nỗi nhớ đáng ghét ấy lại quay lại, nhưng thật lòng chỉ muốn nói là:
“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
Nhớ mẹ nhớ Ba nhớ người thân nhớ bè bạn, nhớ những con đường, nhớ hàng cây, nhớ ngôi nhà mình đã ở, những gì rất xa xôi . Và mơ hồ nhất là nhớ một nụ cười, một anh mắt một câu nói yêu thương của người dưng. Một ánh mắt qua đường cũng làm lòng ta quay quắt. Nhớ tất cả những gì gắn bó yêu thương của quá khứ. Nỗi Nhớ – cái minh chứng của tình yêu, cái day dứt đau khổ nhưng cũng chính là cái hiện diện rõ nhất của một tâm hồn biết yêu thương.”Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế… như dòng sông Hồng cuộn chảy mãi trong tôi…”
“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
Nỗi nhớ cái thứ tình cảm duy nhất mà lý trí phải chào thua. Khi nó đến ta không thể kiềm chế và bắt nó thôi được. Nó cứ đeo bám và ở lại cho tới khi no nê, chán chê. Nó không ra đi mà có chỉ tạm ngủ thôi để con người nghỉ ngơi và sống tiếp. Đôi khi nó làm ta mạnh mẽ kinh khủng nó làm ta lớn dần lên và trưởng thành hơn. Nhưng đôi khi nó lại làm ta đau đớn và tuyệt vọng.
“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
Nếu như thế chúng ta sẽ luôn được gặp những nụ cười tươi và ánh mắt Hạnh Phúc. Nhưng nhiều lúc tôi tự hỏi. Nếu nó không ra đi thì làm sao ta nhận biết được nó tồn tại. Bởi vì mọi sự hiện hữu tất nhiên và quen thuộc quá sẽ dẫn đến nhàm chán. Người ta chỉ cảm nhận được mọi cái rõ ràng nhất khi nó ra đi. Cũng như ngôi nhà ta ở khi xa nó ta với biết nó thân thương thế nào. Như gia đình lúc ở nhà bị mẹ quản chặt quá ta lại muốn rời xa nhưng khi đi xa với hiểu rõ nó giá trị biết bao… “Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
Đôi khi ta cầu mong rũ bỏ đi nỗi nhớ đó. Nhưng khi nó không còn hiện hữu lại thấy mình trống rỗng và vô cảm. Đẹp biết bao khi ta vẫn biết rằng trái tim ta đang nhớ đến một người dù đôi khi nó làm ta chẳng giống ai cả. Khi trái tim đã thôi nhớ thương thì ta biết cuộc sống mình đã lui dần về một nẻo lạnh giá. Mất nỗi nhớ ta sẽ chết, chắc chắn một điều khi mất nó ta sẽ chết. Không thể xác thì tâm hồn mà cái chết đáng sợ nhất là cái chết ngạt của tâm hồn….
“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
Nỗi nhớ về những kỷ niệm quá khứ, hay nỗi nhớ một người bạn ta vẫn thường xuyên gặp mặt, hay nỗi nhớ một kỷ niệm, một hình bóng hư ảo nào đó thì nỗi nhớ vẫn chầm chậm trong ta. Chầm chậm, chầm chậm, chầm chậm…! nỗi nhớ luôn đồng hành với ta, nó đến từ từ chỉ đợi tâm hồn ta trống trải thi nó ùa tới bao lấy ta, đó có phải là những quy luật của tình yêu hay không? Hay chính sự vô tình của chúng ta đã đánh mất những yêu thương quý giá trong cuộc đời này.
“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
(Nguồn: Internet)
Cũng là mùa đông nhưng
không phải ai cũng hiểu được cảm giác cô đơn trống vắng
không phải ai cũng hiểu được giá trị của một bàn tay ấm, một cái ôm thật chặt từ phía sau lưng
không phải ai cũng hiểu được mình cần một lời nhắc nhở phải mặc áo ấm, phải quàng khăn len mỗi khi trời trở lạnh
không phải ai cũng hiểu được tâm trạng một người cứ thương nhớ nhớ một người khi mùa đông về
không phải ai cũng hiểu ...............
Rồi có một ngày nào đó ........
một người hỏi một người thế nào là yêu thương
một người kề sát tim một người và trả lời - không biết!
có một ngày nào đó một người hỏi một người thế nào là hối tiếc
một người nắm chặt tay không rời .....
…..
Nếu ăn "phở" nhiều tới mức độ trở thành khách quen, ta có thể ăn… thiếu. Còn nếu không đưa tiền lương và nộp, "cơm" sẽ dừng ngay.
Đàn ông thèm "phở" vì ít được ăn "phở". Muốn ăn phở nhất là "phở" đặc biệt, phải có tiền, xe hoặc vừa có tiền vừa có xe. Trong khi "cơm" ngày nào cũng được ăn và phải ăn.
Đàn ông dùng "cơm" ở nhà trong không khí quen thuộc ấm áp đến nhàm chán, còn dùng "phở" ở xa nhà trang trí lạ mắt, đôi khi đẹp mắt và có cả âm nhạc.
No thì rất khó ăn thêm cơm, còn phở no tới mấy cũng có thể làm thêm một tô cũng chẳng sao.
Ăn "phở" xong là đứng dậy, đi ngang hoặc ngồi, nằm một chút là tùy. Còn ăn cơm xong nhiều khả năng phải thu dọn và rửa bát đĩa.
"Phở" không quán nào giống quán nào, thậm chí là không tô nào giống tô nào. Còn "cơm" thì có khi bao nhiêu năm vẫn thế chỉ có nguội hơn.
"Phở" có thể ăn chung với bạn bè. "Cơm" thì rất ít, phần lớn là ăn chung với… bà nấu cơm.
Lúc ăn "phở", dễ dàng yêu cầu thêm tý hành, tý bánh hoặc thêm tý ớt cho mặn nồng, thêm cả nước "béo". Còn "cơm" có gì trên mâm hãy xơi nấy, yêu sách lôi thôi còn bị mắng hoặc bị gắt gỏng “không ăn thì thôi”. Ai gắt xin tự hiểu.
Phở tuy cùng một chỗ nhưng có thể tái, chín, nạm, gân.. tùy ta quyết định. Cơm thì do người nấu cơm quyết định, đàn ông chỉ có chấp hành.
Bỏ tiệm “phở” này dễ dàng tìm tiệm “phở” khác. Còn bỏ “cơm” thì phức tạp vô cùng.
Cuối cùng thì “phở’ lúc nào cũng nhiều nước hơn “Cơm”, dễ húp hơn cơm, cơm muốn có nước thì phải thêm canh, phức tạp.
..." Lâu lâu vắng phở thấy thèm thòm Cơm nhà khô khốc chẳng thấy ngon Nhắm mắt nhai cơm mà nhớ phở Há mồm mơ phở để thay cơm Cơm tuy chắc bụng mà cơm nguội Phở dẫu tốn tiền ấy phở thơm Vẫn biết phở cơm chung gốc gạo Xem ra phở vẫn đã hơn cơm ."