Blog

Joe's Food Blog
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sách Audio. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sách Audio. Hiển thị tất cả bài đăng

 
 Think on These Things by Jiddu Krishnamurti, D. Rajagopal

Tôi không biết liệu bạn có nhận thấy tất cả việc này hay không. Hầu hết mọi người liên tục bị bận rộn với một cái gì đó – với nghi lễ, với việc lặp lại những từ ngữ nào đó, với việc lo âu việc này hay việc kia – bởi vì họ sợ sống một mình với chính họ. Bạn thử ở một mình, không có bất kỳ dạng giải trí nào, bạn sẽ thấy rằng bạn muốn mau lẹ trốn chạy chính mình đến chừng nào và quên đi cái gì bạn là. Đó là lý do tại sao cái cấu trúc khủng khiếp của sự vui chơi chuyên nghiệp, của sự giải trí tự động này, lại là bộ phận quá nổi bật của cái gì chúng ta gọi là văn minh. Nếu bạn quan sát bạn sẽ thấy rằng con người khắp thế giới này đang trở nên mỗi lúc một cuốn hút ra bên ngoài, đang gia tăng hiểu biết rộng rãi về thế giới vật chất. Vô số những vui thú, vô số những quyển sách đang được xuất bản, những trang báo đầy những sự kiện thể thao – rõ ràng tất cả việc này chỉ ra rằng chúng ta luôn luôn muốn được khuây khỏa. Bởi vì ở bên trong chúng ta trống rỗng, đờ đẫn, tầm thường, chúng ta sử dụng sự liên hệ và sự cải cách xã hội của chúng ta như một phương tiện tẩu khoát khỏi chính chúng ta. Tôi thắc mắc không hiểu bạn có nhận thấy rằng hầu hết mọi người đều cô độc làm sao đâu? Và để tẩu thoát khỏi sự cô độc chúng ta chạy đến những đền chùa, những nhà thờ, những thánh đường, chúng ta ăn mặc sang trọng và tham gia những công việc xã hội, chúng ta xem truyền hình, nghe radio, đọc sách và vân vân.
Với mục đích thoát khỏi sự cô độc nên chúng ta muốn ở cùng với nhau, chúng ta muốn được giải trí, muốn có mọi loại tiêu khiển: những vị đạo sư, những nghi lễ tôn giáo, những lời cầu nguyện hay những quyển tiểu thuyết mới nhất. Vì cô độc phía bên trong chúng ta chỉ trở thành những khán giả trong cuộc sống; và chúng ta có thể là những người tham gia chỉ khi nào chúng ta hiểu rõ sự cô độc và ra khỏi nó.
………..
Tên Sách Nói:  Sự Cần Thiết Ở Một Mình

Dạng nén:  ZIP
Dạng eBook: PRC

Ngôn ngữ: Tiếng Việt
Tác giả:  Krishnamurti

Download (Tải): [ Click Here ]
ANH CÓ THÍCH NƯỚC MỸ KHÔNG
Sáng tác: Tân Di Ổ Người đọc : Phamvan2106


Trịnh Vy, 18 tuổi, có làn da trắng, đôi má hồng bầu bình tự nhận mình là Ngọc diện Tiểu Phi Long, một cô gái vô tư, cuộc sống dường như không có gì khiến cô phải buồn. Trịnh Vy quyết định thi vào Học viện Kiến trúc của thành phố G vì một lời hẹn ước với Lâm Tịnh – chàng trai sống cùng khu nhà tập thể với cô và hơn cô 5 tuổi. Từ khi còn rất nhỏ cô đã nói trước mặt mọi người là sẽ lấy Lâm Tịnh. 17 năm cô mải miết theo anh trên mọi con đường anh đi, đến cuối cùng cô tưởng như mình đã được ở gần anh sẽ không phải xa cách. Thật không ngờ, chuyện của người lớn – chuyện mẹ cô và cha anh đã từng yêu nhau đã khiến cho hai bên gia đình tan vỡ – Lâm Tịnh đã chọn con đường ra đi, sang Mỹ bỏ cô ở lại với bao câu hỏi ngổn ngang.
Cuộc sống trong trường đại học thú vị, những cô gái cùng phòng 402 kí túc xá với cô: Nguyễn Quản, Tiểu Bắc, Duy Quyên, Lục Nha, Trác Mỹ cũng có những cá tính, những chuyện riêng tư ấp ủ trong lòng. Sáu cô gái trở thành “Lục đại Thiên hậu” ở chốn “kinh đô hòa thượng”. Lâm Tịnh đã chọn con đường cho riêng mình, vậy Trịnh Vy cũng phải chọn cho mình lối đi không có anh. Trịnh Vy lao vào cuộc theo đuổi anh chàng Trần Hiếu Chính lạnh lùng khô khan, chỉ biết cắm đầu vào học. Tình yêu của cô đã được đền đáp, họ trở thành một đôi rất nổi tiếng trong trường đại học. Bốn năm đại học của cô trôi qua trong hạnh phúc của tình yêu, nhưng ông trời vốn ghét kẻ má hồng, một lần nữa nước Mỹ lại cướp đi người cô yêu. Sau những lời “tâm huyết” của người mẹ đã hy sinh cả một đời để nuôi mình khôn lớn, Trần Hiếu Chính quyết định đi Mỹ mà không cho Trịnh Vy một lời hẹn ước, cả cơ hội chờ đợi cũng không có.
Thời gian vẫn trôi, con người vẫn phải sống, Trịnh Vy mạnh mẽ tiếp tục bước tiếp con đường mình phải đi. Cô làm thư ký cho Giám đốc Công ty 2 trực thuộc Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, trước kia cô nộp hồ sơ vào đây vì Trần Hiếu Chính cũng nộp hồ sơ. Nhưng nay không còn anh cô vẫn đi làm vì cô thấy đây là cơ hội cô có thể phát triển sự nghiệp. Dưới sự dìu dắt của Giám đốc Chu Cù, một Trịnh Vy sốc nổi, bốc đồng, bừa bãi đã trở thành thư ký Trịnh điềm đạm trong giao tiếp, cẩn trọng trong công việc. Cô Lý Chủ tịch Công đoàn của công ty đã giới thiệu cho cô rất nhiều chàng trai, cô nghĩ mình cũng nên tìm một người để nương tựa. Vậy là cô lao vào các cuộc hẹn hò, người thích cô thì cô không thích, mà người cô thích lại chẳng có tình cảm với cô, trước những chàng trai xa lạ cô luôn có một câu hỏi “kinh điển”: “Anh có thích nước Mỹ không?”
7 năm trôi qua từ khi Lâm Tịnh ra đi, Trịnh Vy tình cờ gặp lại anh trong đám cưới của Nguyễn Quản, một sự trùng hợp nữa thời gian đó Trần Hiếu Chính về nước trở thành trợ lý giám đốc của Công ty 2, anh trở thành đồng nghiệp, cấp trên của cô. Trong cô diễn ra sự giằng co đau đớn, giờ đây cô phải lựa chọn, một người là niềm mơ ước từ nhỏ, một tình cảm kéo dài 17 năm; một người là tình yêu nồng thắm, gắn bó những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi xuân. Cô có một ước nguyện là được cùng người mình yêu đến làng Vụ Nguyên, ở đó có cây hòe già đã chứng kiến sự gặp gỡ và chia ly mối tình đầu của mẹ cô. Cô cũng mong muốn cây hòe già cũng làm chứng cho tình yêu của cô, nhưng hai lần đến cô đều phải đi một mình, cô phát hiện ra rằng cây hòe già không phải là niềm mơ ước của riêng cô nữa. Dưới gốc cây hòe già đã có bao cuộc gặp gỡ cũng có bao cuộc chia ly, nó là dấu ấn tuổi xuân của bao người.
Cuối cùng người đàn ông mà cô chọn sẽ gắn bó suốt cuộc đời, người sẽ ở bên chăm sóc, bao bọc cho cô là Lâm Tịnh, niềm mơ ước 17 năm đã trở thành hiện thực.
Link download :
Nghìn Trùng Xa Cách
Tác giả: Bích Quỳnh

Nguồn: nhacvietplus
Sài gòn bây giờ là mùa thu. Mới sáng mà mặt trời đã nhuộm kín không gian một màu vàng ấm áp. Mùa thu cũng là màu vàng, vàng nắng, vàng hoa lá ...
Những con đường có hàng cây hay thay lá vào mùa thu bỗng chốc trở nên sáng trong hẳn bởi trải thảm lá vàng.
Ôi, cái sắc vàng dịu ngọt quyến rũ dễ khiến người ta ngơ ngẩn. Chỉ tiếc rằng mùa thu sẽ còn đẹp hơn nhiều, Hải Triều cũng là người yêu thích mùa thu và yêu luôn áng thơ về mùa thu tuyệt tác của một nhà thơ nổi tiếng .
Em không nghe rừng thu.
Lá thu kêu xào xạc.
Con nai vàng ngơ ngác.
Đạp trên lá vàng thu ...
Hôm nay, sau những ngày bôn ba ở nước ngoài học ngành nghiên cứu, vừa về nước, Hải Triều đã được đối diện với mùa thu, thật là yêu thích làm sao.
Hải Triều đứng trên sân thượng, phóng tầm mắt nhìn xa khắp nơi, nghĩ ngợi.
Nhiều năm học tập và nghiên cứu ở nước ngoài, nàng là người Việt Nam đầu tiên đạt được giải thưởng cao quý:
“Giải thưởng lớn về y học”.
Hai mươi tám tuổi, nàng đã là người trưởng thành, nhưng khuôn mặt xinh đẹp thì rất non trẻ. Nàng đã dong dỏng cao, làn da trắng, đôi mắt đẹp hay buồn hay ưu tư, nhưng đôi môi lại rất hay cười, giống như một sự bù đắp cho đôi mắt.
Nói chung nàng là một cô gái đẹp, giỏi giang và thành đạt.
– Hải Triều!
Tiếng gọi ấm áp kéo giật Hải Triều quay lại. Mải mê nghĩ ngợi, mẹ đến sát bên mà nàng cũng không hay.
– Mẹ!
– Con quên mất là sáng nay con phải đi đâu rồi sao? Giờ này mà còn đứng ở đây, không chuẩn bị gì cả làm sao kịp.
Bà Thùy Dung lên tiếng nhắc nhở. Hải Triều nhìn đồng hồ đeo tay rồi nhìn mẹ mỉm cười:
– Vẫn còn sớm mà mẹ. Hôm nay là ngày trọng đại, con làm sao quên được.
Hôm nay lãnh đạo thành phố sẽ tổ chức một buổi lễ tuyên dương và tặng thưởng cho con. Vinh dự này cả nhà ta cùng hưởng mà. Mẹ! mẹ cũng chưa sửa soạn đây nè.
– Mẹ dự định hai anh con đi thôi, có được không?
– Không được.
Hải Triều dứt khoát ngay, nàng níu lấy tay mẹ, giọng nhuốm buồn:
– Mẹ à! Mẹ đã khó nhọc sinh con ra đời, lại vất vả biết bao để nuôi con khôn lớn. bao nhiêu công sức mẹ đã tan chảy ra hết vì đàn con, con cái vừa lớn khôn thì mẹ lại ngã bệnh ... Cũng may mà phát hiện sớm nên mẹ mới không sao. Con sợ căn bệnh của mẹ, vì sợ mất mẹ, nên con mới lao vào nghiên cứu căn bệnh đó.
Nhờ vậy mà có thành quả. Thành quả đó là của mẹ, danh dự của mẹ .... Tất cả những gì con đạt được là của mẹ. Mẹ không thể vắng mặt được đâu.
Nghe mà mát lòng mát dạ. Bà Thùy Dung ngước nhìn con gái bằng ánh mắt đầy yêu thương:
– Mẹ dự định không đi vì mẹ sợ phải bật khóc giữa đám đông. Nhưng nghĩ lại, không đi sẽ làm giảm bớt niềm vui và hạnh phúc của con, nên mẹ đã chuẩn bị một bộ áo dài thật đẹp để đi bên cạnh đứa con gái nổi tiếng của mẹ rồi.
Hải Triều ôm chầm lấy mẹ, cười tươi tắn:
– Ra thế đấy! Vậy mà mẹ cũng làm cho con phải suy nghĩ.
Bà Thùy Dung mỉm cười:
– Còn một việc nữa mẹ muốn hỏi rõ con luôn. Hôm qua, mẹ có gặp mẹ của Quốc Thắng, người ta rất sốt ruột. Con đã thành đạt nhưng người ta cũng đâu thua kém gì, cũng là tổng giám đốc của một công ty lớn. Mẹ cho rằng đã đến lúc con phải tính đến chuyện trăm năm của con rồi đó. Người đàn ông như Quốc Thắng, lẽ nào con cũng chê?
– Mẹ à! Con không có chê anh ấy đâu. Tình cảm của tụi con cũng đã kéo dài bấy lâu rồi. Con không chọn Quốc Thắng thì biết chọn ai nữa. Chỉ tại con chưa muốn xa mẹ thôi. Con ở nước ngoài quá nhiều năm, nay mới trở về, con muốn được ở trong gia đình một thời gian. Mẹ không nỡ bắt ép con lấy chồng sớm chứ mẹ?
– Không nỡ, đương nhiên là không nỡ.
Bà Thùy Dung vén những sợi tóc lòa xòa trên trán con gái lại nói:
– Tỏ tường được những ý nghĩ trong lòng con rồi, mẹ cũng không phải lo nữa. thật tình là mẹ chỉ sợ con chê Quốc Thắng. một chàng rể tốt như vậy, nếu bị vuột mất, mẹ sẽ tiếc ghê lắm.
– Thì ra là có người không sợ mất con gái, chỉ sợ mất chàng rể thôi.
Bà Thùy Dung nghe cái kiểu dỗi hờn của con gái thì bật cười:
– Cho dù mẹ có thương chàng rể thì mẹ cũng không xén bớt một tí tình yêu thương nào của con đầu, con đừng có lo.
– Con không nôn nhưng ba của con thì nôn lắm. Tối hôm qua, mẹ thấy ba con trằn trọc dường như khó ngủ, sáng nay lại sửa soạn tươm tất ra ngồi ở phòng khách xem báo rồi. Hải Triều à! Có điều này, không biết con có nhận biết không. Con chính là cả trái tim ba con đó.
Hải Triều xúc động nắm tay mẹ:
– Con biết. Con biết ba thương con lắm. Thế còn mẹ?
– Mẹ à?
Bà Thùy Dung trầm ngâm rồi cũng trả lời thật nhanh:
– Con là tất cả những vui buồn của mẹ. Con là hạnh phúc trời ban cho mẹ.
– Vậy thì con cũng có một câu mới được ... Ba mẹ cũng chính là mạng sống của con đó, vì vậy mà hãy luôn luôn vui vẻ,hãy luôn luôn bảo trọng sức khỏe giùm con. Mẹ có cần con phụ giúp mẹ sửa soạn không?
– Không cần. Con mau sửa soạn rồi xuống.
Phòng Hải Triều ở trên lầu, còn phòng của ba mẹ thì ở dưới nhà, nên Hải Triều ở lại lầu trên, còn bà Thùy Dung thì tiếp tục đi xuống.
Một lát sau thì bà Thùy Dung bước ra phòng khách. Chiếc áo dài bằng nhung màu huyết dụ có kết cườm rất sang làm tăng thêm vẻ quý phái nơi bà. Bà hăng hái bước tới, định hỏi ông Hải Sơn chồng bà xem trang phục và trang sức trên người bà có xứng với tầm vóc của buổi lễ danh dự hôm nay không? Bà đang vui vẻ phấn khởi như thế, đột nhiên bà đứng khựng lại như hóa thạch giữa phòng khách, vì bà tận mắt nhìn thấy chồng bà quay mặt đi ngay khi bà bước ra để cho giấu những giọt lệ vừa lăn ra từ khóe mắt.
 Download truyện tại đây
Tình yêu đau đớn thế
Sáng tác: Đằng Qua
Đọc: Thế Vinh
Tác giả: Đằng Qua
Dịch giả: Nguyễn Trang
Số trang: 404
Kích thước: 16 x 24
Giá bìa: 85.000 VNĐ
Giá bán: 76.500 VNĐ
Ngày xuất bản:  2011
Ngày tháng trôi chảy, những bóng hình vụn vỡ, nhưng lần sau gặp lại, họ vẫn chìm trong mắt nhau.
Nhận ra người gạn gái thân thiết Tô Nhiêu độ này bỗng dưng chểnh mảng học hành, rồi đột ngột bỏ đi với người yêu mới quen đã gần hai tháng chưa thấy quay lại, Đường Du lo lắng, cô lên đường đến thành phố N hòng kéo bạn trở lại. Cô không thể ngờ, đó lại là chuyến đi định mệnh thay đổi cuộc đời mình.
Gã đàn ông khiến Tô Nhiêu si mê là Tôn Văn Tấn, một kẻ hào hoa có sở thích làm đau lòng phụ nữ, mà dường như chưa có cô gái nào từ chối cơ hội được ở bên gã. Nhưng khi đối diện một Đường Du xinh đẹp, lạnh lùng và cô độc, gã chợt thấy hoang mang, bối rối trước cảm giác rung động lạ lẫm, khuấy động từ đáy sâu ký ức.
Hai con người ấy tìm mọi cách trốn tránh một tình yêu không mong đợi. Song sợi dây tình cảm ấy vẫn thắt chặt họ với nhau, dù có gây ra bao đau đớn.
"Tình yêu đau đớn thế, là bởi trên đời có loại người như Tôn Văn Tấn.
Anh có thể mang tới thứ bạn mong ước, và cũng có thể lấy đi.
Khi anh dâng cả tấm chân tình cho một người con gái, thật đáng ngưỡng mộ biết bao.
Nhưng khi anh nói muốn buông tay từ bỏ,
Anh sẽ vĩnh viễn không chịu cho bạn câu trả lời.
Hy vọng trên thế giới này không có Tôn Văn Tấn."


Download truyện tại đây


Tác giả: Cố Mạn.
Dịch giả: KeiChan ( keichan_mar ), Jini83
Người Đọc: Beedance07 (Bee)

"Ngày xưa có một con heo, bị một con sói bắt về nuôi, sói nói với heo rằng, nuôi nàng để tương lai muốn ăn thịt, heo nhỏ vừa không tình nguyện, lại sợ hãi, nhưng nàng đánh không lại sói, đành phải ngồi yên để cho sói vỗ béo. Cứ như vậy trong suốt một khoảng thời gian, càng ngày heo càng béo, lúc này sói lại thả nó ra, bắt một con heo khác để ăn, con heo kia thấy rất khó chịu, ngươi bảo, con heo kia nên làm gì bây giờ?"
“Ách…… Vậy làm một con heo tự do đi !”
Sam Sam vẻ mặt sa sầm: “Ngươi căn bản vẫn không hiểu rõ trọng tâm! Không bị ăn chẳng phải là rất tốt sao? Tại sao con heo kia lại cảm thấy khó chịu chứ?”
“Oa! Ta biết! Vậy chắc chắn là con heo kia đã yêu con sói! Tình yêu vượt qua cả ranh giới chủng tộc nha, thật là lãng mạn!”
“…… Lục Song Nghi! Ngươi thật ngu ngốc!”

*Vài lời của Bee: Một câu chuyện lãng mạn và nhẹ nhàng, hóm hỉnh và dễ thương.
Bạn đã từng thích thú với "Yêu em từ cái nhìn đầu tiên", hồi hộp cùng "Bên nhau trọn đời", hẳn bạn sẽ tìm thấy những chi tiết crossover giữa các truyện này rất thú vị trong "Sam Sam đến đây ăn nè". Bạn sẽ được theo dõi câu chuyện tình hài hước giữa ngài tổng giám đốc công ty "Phong Đằng" (công ty chế tác của game "Mộng Du Giang Hồ") và cô nhân viên ngây thơ Sam Sam của anh ấy.
Hi vọng các bạn sẽ có những phút giây vui vẻ.

Link Download:
 
 
DƯƠNG LIỄU THANH THANH
Tác giả: Quỳnh Dao
Người đọc: lychee
Nguồn: hotmit.com
(5 tập)
Mùa Xuân. Cảnh Tây Hồ đẹp như một bức tranh.
    Nắng cuối cùng lặng lẽ chiếu trên mặt hồ, phản chiếu lấp lánh. Gió thổi nhẹ, lùa qua mặt nước, rung rinh linh động như tranh vẽ, làm lòng người ngơ ngẩn.
    Du thuyền tấp nập trên mặt hồ, những chiếc thuyền con, buồm chèo thả trôi các vương tôn công tử, các cô trâm anh khuê các tựa nơi mạn thuyền, hoặc núp trong khung cửa uống rượu, ca hát.
    Tự cổ chí kim, Tây Hồ là nơi vui chơi lịch lãm. Nơi đây cảnh quá đẹp, hữu tình, nên giới hội hoa, du khách ghé qua tấp nập.
    Có một chiếc thuyền, đang rẽ đám lá sen nằm giữa hồ.
    Uyển Thanh ngồi ở đầu thuyền, đưa mắt ngắm nhìn phong cảnh chung quanh. A đầu của nàng là Bội Nhi, ngồi bên cạnh. Bên trong thuyền đầy tiếng nói cười của ba công tử nhà họ Vạn với bạn bè và các cô gáị
    Uyển Thanh không thích những tiếng nói cười đó vì nó phá tan đi cái không khí nên thợ Trong lúc này Uyển Thanh thấy lạc lõng bơ vơ, cô độc.
    Bên bờ hồ, những cây liễu rũ bờ. Những đám hoa đủ màu đua sắc. Nhưng cảnh đẹp nầy là để dành cho aỉ Uyển Thanh lắc đầu, nhìn xuống dòng nước trong xanh tư lự!
    Đột nhiên, phía trước có chiếc thuyền con đi tới, chiếc thuyền không muị Trên thuyền có dáng một người nằm, bên cạnh là một bầu rượu, một ống tiêu, và một quyển thợ Nắng vàng lan tỏạ
    Anh chàng nầy hình như chưa uống rượu, không thổi sáo mà đang ngâm thơ, ngâm thơ một cách đầy cao hứng quên cả cảnh giới chung quanh. Uyển Thanh hiếu kỳ lắng tai nghẹ
    Xuân đến mất tiền mua hoa
    Ngày ngày say bên cạnh hồ
    Ngựa quý trên đường hồ Tây
    Hí kiệu ngang qua tửu lầu
    Thấy người kiêu sa múa hát
    Liễu xanh in bóng mùa thu
    Gió mát cạnh bên người đẹp
    Hoa nở đầy rèm xuân
    Họa thuyền! ví chở được xuân
    Tình ta gởi khói mây hồ...
    Anh chàng nầy hay thật "Họa thuyền ví chở được xuân - Tình ta gởi khói mây hồ". Uyển Thanh gật gù khen, thì chiếc thuyền nhỏ kia cũng vừa trờ tớị Uyển Thanh tò mò nhìn sang. Người nằm trong thuyền kia, mặc áo xanh, đội nón xanh mà thắt lưng cũng màu xanh. Tướng tá thanh nhã, đẹp traị Vậy chắc là một thư sinh con nhà khá giả đâỵ
    Gã thư sinh hình như phát hiện chuyện mình bị nhìn trộm. Ngồi thẳng người dậy, đưa mắt nhìn chung quanh. Cuối cùng rồi cũng chạm cái ánh mắt của Uyển Thanh. Cái nhìn soi bói của chàng làm Uyển Thanh đỏ mặt nhìn xuống...
    Ngay lúc đó trong thuyền có tiếng của anh chàng tên Hầu Lương từ trong thuyền vọng ra:
    - Dương cô nương đâủ phải vào đây cạn ly nầy và tiếp tục đàn hát làm thơ hay cho chúng tôi nghe chứ?
    Uyển Thanh giật mình, miễn cưỡng ứng một tiếng rồí đứng dậy, chưa kịp bước đi vào trong thì Hầu Lương đã cầm ly rượu, chuệch choạng bước ra đầu thuyền.
    Đưa ly rượu đến trước mặt Uyển Thanh, gã nói to:
    - Nhanh lên, hãy cạn với tôi ly rượu nầy đi Dương cô nương!
    Uyển Thanh né qua một bên, ngay lúc đó thuyền lớn và thuyền nhỏ đụng vào nhau làm Hầu Lương không vững, ly rượu trên tay cũng bị đổ vơi một nửạ Hầu Lương giận dữ quay lại mắng:
    - Cái tên này, nhà ngươi là ai vậỷ Cả một con thuyền to thế này mà ngươi cũng không nhìn thấỷ Mắt ngươi để đâủ
    Vừa nói đến đó gã chợt ngưng lại nhìn rõ người thư sinh bên thuyền nhỏ, mặt giận dữ bỗng nhiên vui lại, hắn nói to:
    - Ồ... Ồ... Ta tưởng ai, chẳng ngờ là anh Thế Khiêm. Anh rõ là biết cách hưởng thụ! Một mình thả thuyền trên hồ, còn có rượu và mang cả sáo nữa ư?
    Chàng thư sinh kia cũng cười, liếc mắt qua Uyển Thanh rồi nói:
    - Anh biết hưởng thụ hơn tôi chứ? Nào, các bạn đang có tiệc à?
    - à! đám anh em nhà họ Vạn đấy mà. Toàn là những người quen trong trường cả. Sao anh chẳng sang tham gia với bạn nàỷ Được rồi, được rồi, để bảo phu thuyền cột thuyền anh vào thuyền này, có anh là baỏ đảm tiệc sẽ vui hơn, lên nhé?
    Thế Khiêm cười:
    - Thế ai là khổ chủ vậỷ
    - Tôi chứ còn aỉ Bộ anh sợ bọn này bắt anh trút sạch hầu bao à? thôi đừng chần chừ nữa, lên đây maụ Lên đi, tôi sẽ giới thiệu với anh một ngườị  
Link dow bằng IDM 
LINK MEDIAFIRE:
01 http://www.mediafire.com/?a24330vpvw9kbig
02 http://www.mediafire.com/?down8wddem646wr
03 http://www.mediafire.com/?kkwxnqcqpbnnx70
04 http://www.mediafire.com/?hjhvcvjg2csp7df
05 http://www.mediafire.com/?y119s26223xz6yq


  1. CHƯƠNG MỘT




Mười bảy năm trôi qua trong cung cấm, Công chúa Tân Nguyệt tưởng chừng như cuộc đời trôi trên giòng sông êm ả của nhung lụa. Chung quanh tất cả như mùa xuân hạnh phúc miên viễn tràn đầy. Mỗi bước đi là có người chăm sóc, mỗi lời nói là có người phụ họa chia vui. Tân Nguyệt cứ tưởng mình sẽ sống an nhiên với chuỗi ngày mật ngọt ấy mãi, nhưng không ngờ một đêm kinh hoàng đã xảy đến làm thay đổi tất cả số mệnh của nàng. Làm sao Công chúa Tân Nguyệt có thể quên được khi nàng đang cùng đứa em nghe vú già kể chuyện thần tiên trong căn phòng êm ấm, thì cha nàng với thân thể đầy máu chạy hốt hoảng vào phòng trước đôi mắt kinh ngạc của mọi người. Ông hét lớn:

- Tân Nguyệt con hãy mau mau đem Khắc Từ ra khỏi thành ngay nếu chậm ta sẽ không thể nào cứu nguy các con được. Hãy nhanh lên, cha không còn thì giờ để giải thích.

Trước cảnh tượng đau thương tận cùng Công chúa Tân Nguyệt nghe điếng cả hồn, nàng như chết cứng không biết phải làm gì thì mẹ nàng đã thúc giục.

- Tân Nguyệt con hãy nhanh lên, quân giặc sắp tràn vào, chúng sẽ giết hết mọi người. Tân Nguyệt con hãy nhanh nữa đi... mẹ phải ở lại bên cha con đến giây phút cuối cùng... Con phải nhanh lên đi...

Trước sự hối thúc của cha mẹ Tân Nguyệt không thể chần chờ, vội vàng ẵm đứa em mới lên tám chỉ kịp cùng gia nhân thoát ra cửa hậu của cung đình... với nước mắt giàn giụa trên đôi má.

Phía sau Công chúa Tân Nguyệt là tiếng hò hét của quân giặc gian ác, xông xáo vào cung cấm. Tiếng thép va chạm trong các cuộc chiến đấu vang lên đến rợn cả người. Khói lửa mịt mùng bao phủ khắp nơi. Công chúa vừa ôm chặt em vào lòng vừa cố gắng lách mình vào đám đông để chen lấn tìm một lối thoát ra khỏi cửa thành. Nhưng thỉnh thoảng Công chúa cũng quay nhìn lại phía sau để xem chừng cha mẹ anh em có thoát ra khỏi vùng lửa đang ngút ngàn khủng khiếp đó không.

Đã mấy chục năm qua, thân phụ nàng - Thụy Thân Vương là một vì vua liêm chính nhân từ, lúc nào cũng lo nghĩ về đời sống của dân chúng. Chính thân phụ Công chúa Tân Nguyệt cũng không ngờ có quân gian tặc đã nổi lên phản loạn bất ngờ tấn công vào vương phủ làm cho ông không thể nào trở tay kịp. Trong giây phút hiểm nguy, hai người con trai lớn của ông đã xông pha vào cuộc chiến và không biết sống chết ra sao, hình ảnh cuối cùng mà Công chúa khắc ghi khi rời khỏi cung điện là thân thể cha đầy máu và người mẹ với đôi mắt đỏ hoe đầy nước mắt hiện rõ nét đau khổ tận cùng. Công chúa ẵm đứa em vượt qua từng chặng đường lửa khói ngất trời giữa tiếng kêu la thảm thiết, bao thây người gục ngã dưới lưỡi dao tàn độc của đội quân Ngô Thế Xương. Tiếng nói của cha như một mệnh lệnh vẫn đuổi theo trong đầu óc thơ ngây của Công chúa:

- Bắt đầu từ giờ phút này con phải lãnh trách nhiệm chăm sóc em con, trong cuộc chiến đấu cuối cùng ta không biết có vượt qua được hiểm nguy...

Link dow bằng IDM
Megaupload
1: http://www.megaupload.com/?d=049O2UWJ
2: http://www.megaupload.com/?d=W8S1UF7J
3: http://www.megaupload.com/?d=3R97FAS0
4: http://www.megaupload.com/?d=RWY3V6FK
5: http://www.megaupload.com/?d=74E2JR43
6: http://www.megaupload.com/?d=KZSJ45D5
7: http://www.megaupload.com/?d=5ELPU62G
8: http://www.megaupload.com/?d=S0GK5B0P
9: http://www.megaupload.com/?d=GNUN7TF5
10: http://www.megaupload.com/?d=CDOIGPZK
11: http://www.megaupload.com/?d=N13MBAZO
12: http://www.megaupload.com/?d=UVJJUHX9

Mediafire

01: http://www.mediafire.com/?5ovfhaz8vtgx7ov
02: http://www.mediafire.com/?ky5qckwlvk2a2c4
03: http://www.mediafire.com/?3qcecq21fmnbgse
04: http://www.mediafire.com/?3hwjrkkt5udt4nn
05: http://www.mediafire.com/?b8s1kvng9hg4b4j

06: http://www.mediafire.com/?th6v73yaa8h1r1q
07: http://www.mediafire.com/?bc6hllji2ua5urc
08: http://www.mediafire.com/?49971or2q9nhj0d
09: http://www.mediafire.com/?1ef3073jcz7mfz8
10: http://www.mediafire.com/?8hpow7j3bbc6o5o

11: http://www.mediafire.com/?pmlbf989ho4chzw
12: http://www.mediafire.com/?qdb271jqju5nbb8

Viễn gõ nhẹ cánh cửa, rồi bước vào phòng làm việc của Hoài, hắn đang đeo một bộ mặt khó ưa nhất hành tinh.
- Ông có thể thử việc tôi vài tháng mà.
Cô gái có bộ tóc ngang vai ngồi trước bàn vẫn cố thuyết phục Hoài . Giọng nói của cô mang một âm sắc khá đặc biệt làm Viễn chú ý, nhưng Hoài thì không . Hắn ra hiệu anh đợi, mà tìm cách tống khứ cô gái một cách cương quyết hơn:
- Xin lỗi cô, tôi đã nói chúng tôi cần người có kinh nghiệm.
Hắn nhún vai:
- Tôi đang có khách . Xin lỗi nhé . Tôi nghĩ cô nên thử chỗ khác.
Cô gái tuyệt vọng:
- Hai tuần nay tôi đã được gọi phỏng vấn chín chỗ rồi . Chỗ nào cũng đòi kinh nghiệm, rồi từ chối . Chẳng phải các ông đã đọc qua hồ sơ của tôi rồi sao ? Tôi đã ghi rõ là chưa từng làm mà . Gọi phỏng vấn làm gì rồi viện cớ từ chối . Kinh nghiệm ? Nếu không có bước mở đầu thì làm sao có kinh nghiệm ? Tôi không hiểu ngày xưa khi ông đi xin việc, nếu người ta cũng đòi ông phải có kinh nghiệm thì làm sao ông có chỗ ngồi ngày hôm nay.
Hoài trợn mắt:
- Ơ hay! Cái cô này, tôi đã bảo không nhận là không nhận, ở đó còn mỉa mai . Lấy lý do thiếu kinh nghiệm là tốt cho cô thôi, chứ nếu cô muốn biết lý do thật sự người ta từ chối cô à ? Về nhìn lại mình trong gương đi, mười hai con giáp cô có giống con giáp nào ? Quê mùa, thô thiển, công ty nào dám mướn cô làm thư ký ?
Môi mím chặt đến trắng bệch, cô gái tội nghiệp gom lại mới giấy tờ, bằng cấp với đôi tay run rẩy vì giận . Trước khi bước thẳng ra cửa, cô còn buông một câu tức tối:
- Không hiểu sao những người như ông lại có thể leo được lên chiếc ghế này.
Từ khi có tranh cãi, Viễn đã rời mắt khỏi khung cảnh ngoài cửa sổ, anh quay lại dựa lưng vào tường để theo dõi những câu đối thoại diễn ra trong phòng . Cô gái đã khuất sau cánh cửa mà anh còn trầm ngâm, suy nghĩ điều gì đó . Hoài đến bên anh vỗ vai.
- Sao! Chứng kiến cái cô nàng dở hơi đó gây gổ có ngán giùm tao không ? Làm giám đốc nhân sự bị chửi rủa là chuyện thường xuyên . Trên chửi xuống mình quản lý nhân viên yếu, các phòng ban cũng chửi mình tuyển người kém . Còn mấy cô nàng xấu xí dở hơi đến xin việc thì cứ tưởng có trình độ, bằng cấp là có thể làm việc được . Thật đúng là công việc chán ngán.
- Chỗ này lại tuyển người à ? - Viễn hỏi.
- Ừ, tuyển thêm hai thư ký và hai nhân viên làm ngoài giờ cho Ban Kinh Doanh.
Viễn khoát tay từ chối điếu thuốc Hoài mời, anh hỏi, giọng lơ đãng:
- Cô khi nãy xin việc gì ?
Hoài bật quẹt, rít một hơi thuốc, rồi khoan khoái trả lời anh:
- Cô ta xin việc nhân viên kinh doanh ngoài giờ, nếu không thì thư ký . Nhưng bộ dáng dở quá, dưới trung bình thì trả hồ sơ lại thôi.
Viễn đến bên khung cửa mở rộng, nhìn xuống khoảng sân nhỏ, bóng cô gái đã ra đến cổng công ty của Hoài.
- Giọng cô ta hơi là lạ nhỉ . Hình như không phải dân Sài Gòn gốc.
Hoài quả là có khiếu về quản lý nhân sự, hắn tuôn ra ngay:
- Dân Buôn Mê Thuộc đó mà, mới lấy cái bằng Đại học đại cương thôi . Chắc tính vừa học vừa làm . Loại sinh viên áo vá vai, tay ôm sách đi xin việc thì có khối, nhưng cô nàng này thì... nói thật . Lùi xùi quá, chả có con gái một chút nào.
- Mày nhận xét con người ta ghê thế, không sợ có ngày hố to à ?
Hoài cười vang:
- Tao nhận xét không sai đâu mày ơi . Tao đoán chắc công ty của tao chưa là công ty cuối cùng từ chối cô ta đâu.
Viễn không đáp lời, anh cân nhắc, rồi cuối cùng lên tiếng:
- Mày còn giữ địa chỉ liên lạc với cô ta không ?
Hoài ngạc nhiên suýt đánh rơi điếu thuốc:
- Chi vậy ?
Viễn quay lại:
- Có thể tao có công việc cho cô ta.
Hoài há hốc mồm . Nhìn anh trân trân:
- Mày nói nhận cái cô nàng ăn mặc luộm thuộc đó vào công ty của mày à ? Bộ chỗ mày thiếu lao công...
Viễn lắc đầu:
- Nói gì tệ thế, mày . Có liên lạc giùm tao không thì nói.
- Nhưng mà... - Bắt gặp ánh mắt không đùa của Viễn, Hoài đành gãi đầu, hắn lầu bầu - Thì được, nếu mày muốn tao sẽ cho cô thư ký nhắn cho mày . Để rồi xem mày cho con nhỏ xấu như ma le ấy làm việc gì.
Viễn cười:
- Việc khó nói lắm, tao nghĩ vậy . Thôi, để cảm ơn mày, chầu tối tao chi, được không ? 
Link dow bằng IDM
Tập 1: http://www.mediafire.com/?6f9jy03gy92e72i
Tập 2: http://www.mediafire.com/?2e978633zc381tj
Tập 3: http://www.mediafire.com/?50147e7nxegyeaw
Tập 4: http://www.mediafire.com/?2amxbx4mehqeeyz
Tập 5: http://www.mediafire.com/?8n7di7ds2di9l9f
Tập 6: http://www.mediafire.com/?dcis2yjc8cfw5bv
Tập 7: http://www.mediafire.com/?ej62u0h9fzlhx8b
Tập 8: http://www.mediafire.com/?ww3cv07q178z2v2
Tập 9: http://www.mediafire.com/?lvu6xb3qzsvbkep
Tập 10: http://www.mediafire.com/?tu8lcsu6hmq4nq5
Tập 11: http://www.mediafire.com/?a7t5c4aeqihjsyi
Tập 12: http://www.mediafire.com/?yikxj2be8h42qk3
Tập 13: http://www.mediafire.com/?n6a2m659278r6jd
Tập 14: http://www.mediafire.com/?38u0lbbvobif6bb
Tập 15: http://www.mediafire.com/?ip74gdff2c799nd
Tập 16: http://www.mediafire.com/?hb5h85ut2n8of5o
Tập 17: http://www.mediafire.com/?vvnk8w9gstbyadq
Tập 18: http://www.mediafire.com/?h1gq1jpqxjjl1jx
Tập 19: http://www.mediafire.com/?5p6fu6mobk6h7c7
Tập 20: http://www.mediafire.com/?dvnub155kzk5rg8
Tập 21: http://www.mediafire.com/?uha5h1otfbjtlda
Tập 22 Hết: http://www.mediafire.com/?yud6khi7duqbwxv
Hợp đồng yêu
Tác giả: Shell Gấu - Người đọc: Kún, Mr Kool, Mèo mun - Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún
Nguồn: nhacvietplus.vn
Chương 1: Người vợ bất đắt dĩ !

Tôi 25 tuổi, đang làm chức Giám Đốc ở công ty xe ôtô của mẹ tôi. 25 tuổi, sở hữu vẻ ngoài điển trai, tài ăn nói có duyên, gia cảnh giàu có nên xung quanh tôi ko thiếu gì các em chân dài xinh đẹp. Nhưng mà đối với tôi tán gái xong là phải được "ăn", "ăn" được thì phải bỏ. Tình yêu chả là gì đối với tôi, thế nên đã 25 tuổi tôi vẫn chưa biết yêu thật lòng là thế nào. Tôi suốt ngày dung dăng dung dẻ sáng làm việc tối đi bar hay đi với gái. Cho đến một ngày tai hoạ ập xuống đầu tôi.

- Alô mẹ ạ. Có chuyện gì vậy mẹ? Vâng con biết rồi, con về ngay.

Tôi quay xe lái con Camry đen về công ty, nghe giọng mẹ lạ lắm, chắc có chuyện chẳng lành.
- Ngồi đi con trai.

Đột nhiên tôi chột dạ.

- Có chuyện gì vậy mẹ? Trông mẹ lạ quá.

- Con năm nay đã 25 tuổi rồi phải ko ?

- Vâng ạ, thì sao mẹ ?

- Đến lúc lấy vợ rồi con trai.

- Hả ? mẹ nói gì ạ ? Lấy vợ gì mẹ ? Con chưa có ý trung nhân mà. Vả lại con còn phải đi làm bận bịu lắm, từ từ đi mẹ.

- Đi làm và cưới vợ là 2 chuyện khác nhau. Mẹ đã có người ưng ý dành cho con rồi, mẹ tin con sẽ thích con bé.

- Bây giờ là thời kì gì mà còn chuyện này nữa mẹ, con muốn tự tìm người yêu cho mình. Con ko thích sự sắp đặt của mẹ đâu. Con ko thích lấy người con ko yêu.

- Nhưng nếu vụ này thành công thì sẽ rất có lợi cho công ty nhà ta, cưới nó về thì cũng đâu khó khăn gì cho con, thích thì ở luôn với nhau, còn ko thì cứ cưới nhưng muốn làm gì thì làm vài năm thì  li dị . Nhưng mẹ chắc chắn con sẽ ko trụ nổi với cô bé đâu. Con sẽ bắt mẹ cho cưới ngay, cô bé rất dễ thương và thú vị.

- Mẹ đánh giá con thấp thế? Nếu có lợi cho nhà ta thì cũng được. Coi như trong list con lại có thêm 1 em " rau sạch" xinh xắn.

- Tốt, cô bé tên là My. Dương Ngọc My 18 tuổi, đây là ảnh con bé.

Tôi cầm tấm ảnh trong tay, miệng cười khẩy không biết bà mẹ yêu dấu của tôi lại có trò gì mới nữa đây, bây giờ lại bảo tôi lấy con bé 18 vắt mũi chưa sạch à ?

(...)
Link dow bằng IDM 
Phần 01
Phần 02 
Phần 03
Phần 04
Phần 05 
Phần 06 
Phần 07 
Phần 08 
Phần 09 

Chết! Sập bẫy rồi

Tác giả: King Kong Barbie
Dịch giả: Lục Hoa – Lucy
Số trang: 536
Khổ sách: 14.5 x 20.5 cm
Nhà xuất bản: Dân trí
Giá bìa: 109.000 VNĐ

Cuốn sách này có lẽ là món quà tác giả King Kong Barbie dành tặng cho tất cả những cặp tình nhân trẻ tuổi.

Li Hi
(Cuốn sách của tôi)
Một cuốn sách mà từ khi mới đọc tiêu đề, người đọc đã có thể chuẩn bị cho mình một trạng thái tâm lý mong chờ, chuẩn bị bước vào cuộc phiêu lưu hài hước. Nội dung câu chuyện rất đơn giản.
Cô sinh viên khoa tiếng Anh năm cuối, Tần Khanh, vì trượt môn tự chọn nên phải học lại, không cam lòng, cô nàng quyết tâm đi xin thầy giáo. Nào ngờ, người cô gặp phải chính là Tống Tử Ngôn - thầy giáo trẻ, đẹp trai, giỏi giang và vô cùng khó tính. Hết cách nên Tần Khanh phải làm liều, quyết định tỏ tình với Tống Tử Ngôn. Và càng không thể ngờ, thầy Tống đồng ý, từ đây cuộc sống của Tần Khanh rơi vào những "thảm cảnh oái ăm" do Tống Tử Ngôn bày ra. Hết ở trường học đến công ty, Tống Tử Ngôn nhiều lần lợi trêu chọc Tần Khanh khờ khạo, khiến cô hết lần này đến lần khác dở khóc dở cười. Một câu chuyện "siêu" hài hước pha lẫn những khoảng lặng đầy xúc động bắt đầu.
Cảm giác của tôi khi gấp lại cuốn sách thật là khó tả, chỉ có thể bật cười trước những tình tiết không thể thật hơn được nữa. Câu chuyện hài hước nhưng lại hợp lý đến không thể chối cãi được. Đọc từ chương 1-11, người đọc sẽ có những pha cười "té ghế" vì những "mưu mô, tính toán" và cái bẫy ngây ngô, ngốc nghếch của cô sinh viên Tần Khanh giăng ra.
Tình huống đầu tiên là cô quyết định tỏ tình với thầy giáo, chỉ vì xem qua seri phim truyền hình "Friends" của Mỹ, cũng thấy có học trò tỏ tình với thầy giáo, tuy không được chấp nhận nhưng điểm thi có nâng lên chút xíu. Cô quyết liều một phen, bằng tất cả ngọt nhạt, những lời nói mà cô có thể nghĩ ra, cô chỉ hy vọng mình có thể được sửa điểm và lấy bằng tốt nghiêp, nhưng không ngờ… lời tỏ tình lại được chấp nhận.
Sau đấy là những tình huống hài hước mà tôi nghĩ rằng nếu là bạn, bạn cũng sẽ phải nể phục nhân vật Tần Khanh vì "mồm mép lợi hại". Tuy nhiên, cô giăng bẫy ra nhưng lại chẳng chừa đường lui cho mình nên chỉ còn cách hết lần này đến lần khác tự nhảy vào bẫy của chính mình. Và len vào câu chuyện là những cảm xúc ngọt ngào của người đọc giống như đang xem một cuốn phim hài, lãng mạn, với lối kể chuyện hóm hỉnh và gần gũi.
Cũng là một câu chuyện tình yêu nhưng tôi phát hiện thêm triết lý lạ lùng. Trong tình yêu, đôi khi bạn cũng phải dở một vài "thủ đoạn" giống như nêm gia vị cho nó vậy. Cả hai người cùng giăng bẫy và tình nguyện hoặc vô tình xa vào những cạm bẫy ngọt ngào giống như hình ảnh: "Con mèo đang buồn chán thì tìm được một cuộn len, cảm thấy rất thú vị, cứ lấy móng vuốt tạt qua tạt lại. Thấy mình rất vui, tới lúc cúi đầu nhìn lại mới phát hiện trong lúc vô tình đã để len cuốn khắp người, giãy ra không được, rồi cứ thế quấn lấy nhau cả đời. Tôi đẩy em đi, em cuốn lấy tôi". Có lẽ đó mới chính là tình yêu và định mệnh, đến khi đủ tỉnh táo để nhìn lại mình thì chỉ có thể thốt lên: Chết! Sập bẫy rồi.
Link dow bằng IDM 
Tập 01 http://www.mediafire.com/?j04hl2l0438703j
Tập 02 http://www.mediafire.com/?m8txyy1t4inj1y0 
Tập 03 http://www.mediafire.com/?7mj47q0fh9bx3d5 
Tập 04 http://www.mediafire.com/?5d5mc5d50yi8jd6 
Tập 05 http://www.mediafire.com/?7ad4yb1hoc2bb4y
Tập 06 http://www.mediafire.com/?5jsidfe70cdjnlc  
Tập 07 http://www.mediafire.com/?6aa7yq2svcj6e07
Tập 08 http://www.mediafire.com/?tu19pj43rwyna95
Tập 09 http://www.mediafire.com/?5co8x2wtg9a4b9t 
Tập 10 http://www.mediafire.com/?fulzsxbdiodrq80
Tập 11 http://www.mediafire.com/?rnvwaczowdddmdc  
Tập 12 http://www.mediafire.com/?jo3ww4p6h4x084p
Tập 13 http://www.mediafire.com/?pgodrihiwpokrw6
Tập 14 http://www.mediafire.com/?9nk6xi3byydngil
Tập 15 http://www.mediafire.com/?6sdwq3m56ybbab6 
Tập 16 http://www.mediafire.com/?dix5r0erhq4d8ly 
Tập 17 http://www.mediafire.com/?906ln21ae2c3024
Tập 18 http://www.mediafire.com/?z8yjc3zoh9yxyg3 
Tập 19 http://www.mediafire.com/?5477i3cajbv9a28
Tập 20: http://www.mediafire.com/?8yp52zc9qt4c240  
Tập 21: http://www.mediafire.com/?c0i4i010a1f5dxx 
Tập 22: http://www.mediafire.com/?8o2k2b0wcdu0uis
Tập 23: http://www.mediafire.com/?2771c1o98m4vq09 
Tập 24: http://www.mediafire.com/?dx3muwnklv4dnie 
Tập 25: http://www.mediafire.com/?fykciv22ctqlm2m 
 Tập 26: http://www.megaupload.com/?d=MX5FC9HA
Tập 27: http://www.mediafire.com/?ce2u6f12sh03s65
Tập 28: http://www.mediafire.com/?28cw33c2xa3t2i2
Tập 29: http://www.mediafire.com/?yvryylif2o62sf1 
Tập 30: http://www.mediafire.com/?2ojbxfr1si11isi 
Tập 31: http://www.mediafire.com/?15hdtokte9g6zyp 
Tập 32(end): http://www.mediafire.com/?shcjdj59jn6r8il 
Ngoại truyện (Tại sao lại là cô ấy): http://www.mediafire.com/?7ka3hoqjhmxam91
                                                               Nguồn : sách nói online

                 Tiểu thuyết của nhà văn Ngô Tất Tố là một trong những tác phẩm tiêu biểu của văn học hiện thực phê phán Việt Nam giai đoạn 1930 -1945. Tắt đèn là sự tổng hợp cả bề rộng và bề sâu những điều nhà văn đã quan sát, cảm xúc, suy nghĩ về cuộc sống người nông dân
Mở đầu tác phẩm là không khí căng thẳng, ngột ngạt của một làng quê trong những ngày sưu thuế. Cổng làng đóng lại, công việc cày bừa đình đốn, bọn lý trưởng, trương tuần chửi bới, quát tháo om sòm; Mấy tên cai lệ, lính cơ tay thước, roi song, dây thừng đi tróc người thiếu thuế. Tiếng trống, mõ, tù và inh ỏi, tiếng thét lác, đánh đập, tiếng kêu khóc thảm thiết vang lên như trong một cuộc săn người. Gia đình chị Dậu thuộc loại “nhất nhì trong hạng cùng đinh” nên mấy hôm nay, chị phải chạy vạy ngược xuôi để có tiền nộp suất sưu cho anh Dậu. Bọn nhà giàu chẳng những không cho chồng chị vay mượn mà còn nhiếc móc, đe dọa. Anh Dậu đang ốm cũng bị bọn tay sai xông đến đánh trói, lôi ra đình cùm kẹp. Chị đành phải rứt ruột đem cái Tý, đứa con gái đầu lòng lên bảy bán cho lão Nghị Quế bên thôn Đoài. Vợ chồng lão giàu có mà keo kiệt, tàn ác, đã lợi dụng tình cảnh khốn cùng của chị, mua cái Tý và cả một ổ chó mà chỉ trả hai đồng bạc! Cộng với mấy hào bán gánh khoai, chị tưởng vừa đủ nộp suất sưu và chồng được tha về; Ngờ đâu, bọn lý dịch lại bắt chị phải nộp cả suất sưu của người em chồng đã chết từ năm ngoái! Thật là cùng đường. Giữa đình làng, tiếng kêu uất ức của chị vang lên thảm thiết. Đêm hôm ấy, người ta cõng anh Dậu rũ rượi như một xác chết ở ngoài đình về trả cho chị. Gọi mãi anh không tỉnh, anh Dậu đã từ từ mở mắt. Một bà lão hàng xóm ái ngại cảnh cả nhà chị nhịn đói suốt từ hôm qua, mang đến cho chị bát gạo để nấu cháo. Sáng sớm hôm sau khi anh Dậu vừa cố ngồi dậy cầm bát cháo, chưa kịp đưa lên miệng thì tên cai lệ và gã đầy tớ lý trưởng lại xộc vào định trói anh mang đi. Van xin tha thiết cũng không được, chị Dậu đã liều mạng chống lại quyết liệt, đánh ngã cả hai tên tay sai vô lại. Chị bị bắt lên huyện. Lão quan huyện Tư Ân lợi dụng, bố trí giở trò bỉ ổi. Chị đã kiên quyết cự tuyệt, giằng nắm bạc ném vào mặt hắn và du hắn ngã kềnh, chạy thoát về nhà. Cuối cùng, để có tiền nộp thuế cho chồng, chị đành gửi con, nhận lời lên tỉnh đi ở vú. Chủ của chị là một quan phủ già, dâm đãng, trong một đêm “tắt đèn”, đã mò vào buồng chị... Chị Dậu gạt mạnh bàn tay bẩn thỉu của lão, vùng chạy ra ngoài sân, giữa lúc trời tối đen như mực...
      Tắt đèn đã dựng lên một bức tranh chân thực, điển hình về xã hội nông thôn Việt Nam đương thời, có sức tố cáo mãnh liệt. Qua mấy ngày sưu thuế – tác giả xoáy sâu vào nạn thuế thân, một thứ thuế dã man, quái gở, “một di tích Trung cổ” – tác phẩm đã vạch trần bộ mặt tàn bạo của trật tự thực dân nửa phong kiến và thể hiện thật cảm động cuộc sống cùng quẫn, thê thảm của người nông dân lao động bị áp bức, bóc lột. Tác phẩm tập trung làm nổi bật mối mâu thuẫn giai cấp đối kháng gay gắt trong lòng nông thôn Việt Nam trước Cách mạng. Tuy dung lượng không lớn, Tắt đèn đã đưa ra đủ mặt những đại diện của giai cấp thống trị trong xã hội nông thôn khi đó: Bọn địa chủ độc ác, keo kiệt; Bọn cường hào tham lam, thô lỗ; Bọn quan lại dâm ô bỉ ổi, bọn tay sai đầu trâu mặt ngựa... Sau bọn chúng, thấp thoáng bóng “ông Tây” với chính sách sưu thuế dã man.
      Với thái đội yêu ghét dứt khoát, không chút mơ hồ, Ngô Tất Tố đã nhìn thấu bản chất tàn ác, xấu xa, mất hết tính người của chúng, miêu tả chúng bằng những nét sắc sảo, linh hoạt. Giá trị đặc sắc hơn cả của Tắt đèn là ở chỗ đã xây dựng được một điển hình chân thực đẹp đẽ, khỏe mạnh về người phụ nữ nông dân lao động. Qua nhân vật chị Dậu, tác giả không những hiểu sâu nỗi khổ của người nông dân bị áp bức bóc lột mà còn khẳng định phẩm chất đẹp đẽ của họ, không gì có thể vùi dập. Tác phẩm có những trang thật cảm động miêu tả nỗi lòng người mẹ, người vợ của chị Dậu. Chị còn là một phụ nữ lao động đảm đang, tháo vát, thông minh, ý nhị. Sống trong nghèo khổ, chị vẫn có ý thức về nhân phẩm trong trắng mà mạnh mẽ, tiền tài không thể làm vẩn đục, bạo lực không thể khuất phục. Chị Dậu rất mực dịu hiền nhưng không yếu đuối. Khi cần, chị đã phản kháng dũng cảm, thể hiện một sức sống kiên cường bất khuất của người phụ nữ nông dân Việt Nam.
      Tắt đèn là một trong những thành tựu đặc sắc của tiểu thuyết Việt Nam trước Cách mạng. Kết cấu tác phẩm chặt chẽ, rất liền mạch, giàu tính kịch. Đặc biệt, với số trang ít ỏi, Tắt đèn đã dựng nên nhiều tính cách điển hình khá hoàn chỉnh trong một hoàn cảnh điển hình. Khi vừa ra đời, tác phẩm đã được dư luận tiến bộ nhiệt liệt hoan nghênh.

•Nhà văn Ngô Tất Tố (còn có các bút danh khác: Lộc Hà, Phó Chi, Thôn Dân, Khẩu thiết nhi, Xứ Tố, Lộc Đình, Thục Điểu, Tuệ Nhỡn, Đạm Hiên, Thuyết Hải, Hy Từ, Xuân Trào...) sinh năm 1894 tại quê gốc: làng Lộc Hà, Tử Sơn, Bắc Ninh (nay là xã Mai Lâm, Đông Anh, Hà Nội). Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Trước cách mạng, Ngô Tất Tố làm nhiều nghề: dạy học, bốc thuốc, làm báo, viết văn; từng cộng tác với nhiều tờ báo: An Nam tạp chí, Đông Pháp thời báo, Thần chung, Phổ thông, Đông Dương, Công dân, Hải Phòng tuần báo, Hà Nội Tân văn, Thực nghiệp, Tương lai, Thời vụ, Con ong, Việt nữ, Tiểu thuyết thứ ba. . .
Cách mạng Tháng Tám, ông tham gia ủy ban Giải phóng xã (Lộc Hà).
- Năm 1946: Gia nhập Hội Văn hoá Cứu quốc và lên chiến khu Việt Bắc tham gia kháng chiến chống Pháp, Nhà văn từ là: Chi hội trưởng Chi hội Văn nghệ Việt Bắc, hoạt động ở Sở thông tin khu XII, tham gia viết các báo: Cứu quốc khu XII, Thông tin khu XII, Tạp Chí Văn nghệ và báo Cứu quốc Trung ương. . . và viết văn.
Ông đã là ủy viên Ban Chấp hành Hội Văn nghệ Việt Nam (trong Đại hội Văn nghệ Toàn quốc lần thứ I -1948).
Ngô Tất Tố mất ngày 20 tháng 4 năm 1954 (tức 18-3 năm Giáp Ngọ) tại Yên Thế, Bắc Giang.

TÁC PHẨM CHỌN LỌC

-- Ngô Việt Xuân Thu (dịch, 1929);
- Hoàng Hoa Cương (dịch, 1929);
- Vua Hàm Nghi với việc Kinh thành thất thủ (truyện ký lịch sử, 1935);
- Đề Thám (truyện ký lịch sử, viết chung, 1935);
- Tắt đèn (tiểu thuyết, 1937 (báo Việt Nữ), 1939 (Mai Lĩnh xuất bản);
- Lều chõng (Phóng sự tiểu thuyết, 1939 (đăng báo Thời vụ), 1944 (Mai Lĩnh xuất bản, 1952);
- Thơ và tình (dịch thơ Trung Quốc, 1940);
- Đường Thi (sưu tầm, chọn và dịch, 1940);
- Việc làng (phóng sự, 1940 (báo Hà Nội Tân văn); 1941 (Mai Lĩnh xuất bản);
- Thi văn bình chú (tuyển chọn, giới thiệu, 1941);
- Văn học đời Lý (tập I) và Văn học dời Trần (tập II) (trong bộ Việt Nam văn học) (nghiên cứu, giới thiệu, 1942);
- Lão Tử (soạn chung, 1942);
- Mặc Tử (biên soạn, 1942),
- Hoàng Lê nhất thống trí (dịch, tiểu thuyết lịch sử, 1942 (báo Đông Pháp), 1956);
- Kinh dịch (chú giải, 1953);
- Suối thép (dịch, tiểu thuyết, i946);
- Trước lửa chiến đấu (dịch, truyện vừa, 1946);
- Trời hửng (dịch, truyện ngắn, 1946);
- Duyên máu (dịch, truyện ngắn, 1946);
- Doãn Thanh Xuân (dịch, truyện ngắn, 1946-1954);
- Nữ chiến sĩ Bùi Thị Phác (chèo, 195l).

Tác phẩm của Ngô Tất Tố sau này được tập hợp trong tuyển tập: Ngô Tất Tố và tác phẩm, gồm 2 tập do Nhà Xuất bản Văn học ấn hành 1971- 1976.
Ông đã được hai giải thưởng trong giải thưởng văn nghệ 1949- 1952 của Hội Văn nghệ Việt Nam:
- Giải ba dịch (Trời hltng, Truớc lửa chiến đấu) và giải khuyến khích (vở chèo Nữ chiến sĩ Bùi Thị Phác).
- Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học - Nghệ thuật (đợt I, 1996).
Ngoài ra ông còn làm thơ, viết kịch (Đóng góp, 195l) và biên soạn sách địa lý cùng với Văn Tân Địa dư các nước Châu Âu ( 1948 );
Địa dư các nước Châu á, châu Phi (1949); Địa dư Việt Nam (195l).
Ông được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học - Nghệ thuật (đợt I, 1996).
Nhà văn Nguyễn Tuân sinh năm 1910, so với nhà văn Ngô Tất Tố (sinh năm 1894) thì thuộc thế hệ "đàn em", nhưng sinh thời, hai ông đã từng có những kỷ niệm rất mật thiết với nhau, như bạn bè đồng trang lứa.

Tác giả "Vang bóng một thời" có lần nhớ lại: Hồi ấy (quãng những năm ba mươi), nhiều đêm Ngô Tất Tố thường ngồi ở tòa soạn một báo nọ trong góc phố Hàng Da để viết bài.
Nguyễn Tuân trẻ trai thường hay đi chơi về khuya nên thỉnh thoảng lại tạt qua đây ngủ nhờ. Bao giờ cũng vậy, trông thấy bộ dạng Nguyễn Tuân, Ngô Tất Tố lại vui vẻ hỏi: "Thế nào, có vui và đông lắm không? Thôi bác thức tôi đi ngủ đây".

Và Nguyễn Tuân tâm sự: "Nhiều đêm về oi ả quá, tôi chỉ muốn ngủ, còn viết gì thì viết, mai hãy hay. Nhìn những trang viết dở của bác Tố trên bàn, tự nhiên trong người thấy đứng đắn trở lại. Và ngồi vào trước tờ giấy trắng, vừa ngáp vừa nhìn ông bạn vong niên ngon giấc sau khi đã viết một số trang kia".
Đấy là một kỷ niệm với Ngô Tất Tố lúc ông còn sống, trong đó Nguyễn Tuân không hề phủ nhận vai trò "động viên" tinh thần của bậc đàn anh trong quá trình sáng tác.
Sau khi Ngô Tất Tố mất (1954), năm 1962, Nguyễn Tuân có viết lời giới thiệu cho cuốn "Tắt đèn" tái bản, ông được trả nhuận bút tới... 500 đồng. Giới xuất bản cho đấy là mức "tuyệt trần cao của loại văn đề tựa" (vì theo Nguyễn Tuân cho biết, phở lúc bấy giờ chỉ ba hào một bát).
Chưa hết, khi vào vai chánh tổng trong phim "Chị Dậu" (chuyển thể từ tiểu thuyết "Tắt đèn"), ngoài thù lao vai diễn, Nguyễn Tuân càng có thêm nhiều quần chúng biết đến. Ông kể lại: "Đi trên hè phố, nhiều người tôi không quen nhưng nhìn tôi với nụ cười cảm tình với một nhân vật màn ảnh họ vừa nhận ra".
Đối với Nguyễn Tuân, ông có niềm vui thật trọn vẹn khi nhớ về tình bạn giữa ông và Ngô Tất Tố: Một tình bạn buổi ban đầu đến với văn chương, một tình bạn trong những năm kháng chiến gian khổ, một tình bạn trên trang sách mà ông viết lời giới thiệu và một tình bạn trên những thước phim mà ông tham gia một cách tâm huyết
Tắt đèn là một tác phẩm văn học của nhà văn Ngô Tất Tố. Đây là một tác phẩm văn học hiện thực phê phán với nội dung về cuộc sống thống khổ của tầng lớp nông dân Việt Nam đầu thế kỷ 20 dưới ách đô hộ của thực dân Pháp. Tác phẩm xoanh quanh nhân vật chính chị Dậu và gia đình, một điển hình của cuộc sống bần cùng hóa do sưu cao thuế nặng mà chế độ thực dân áp đặt lên xã hội Việt Nam. Đỉnh điểm của cơn cùng cực là việc chị Dậu phải bán con và bán bầy chó để lấy tiền nộp sưu thuế cho chồng và cảnh chị Dậu chạy ra giữa màn trời đêm tối đen như mực và như cái tiền đồ của chị.
Tắt đèn được đưa vào chương trình giáo dục văn học Việt Nam và đã được điện ảnh Việt Nam chuyển thể thành phim
Nội dung:

               Vì không đủ tiền nộp thuế thân, anh Dậu bị bắt trói ở đình làng. Thương chồng, chị Dậu phải đem đứa con gái đầu lòng mới 6 tuổi và đàn chó đến bán cho nhà Nghị Quế. Nhưng Lý trưởng bắt chị phải đóng thêm suất sưu cho em chồng (đã chết), khiến chị càng thêm cùng quẫn. Chị Dậu buộc phải đi làm vú em, ngày ngày vắt sữa mình để Cụ Cố tẩm bổ.
Một đêm Cụ Cố lần mò vào giường ngủ của chị giở trò đồi bại. Chị xô ngã Cụ Cố, bỏ chạy ngay trong đêm, bất chấp ngoài trời tối đen như mực
LINK MEGAUPLOAD:
01-05 http://www.megaupload.com/?d=TM6KLY4I
06-10 http://www.megaupload.com/?d=OBZ350PS
11-15 http://www.megaupload.com/?d=3TU6PGNY
16-20 http://www.megaupload.com/?d=HJYWAKBW
21-25end http://www.megaupload.com/?d=4CMZHC47

LINK MEDIAFIRE:
01-05 http://www.mediafire.com/?qw2bjwydhwl
06-10 http://www.mediafire.com/?w541munoyzh
11-15 http://www.mediafire.com/?mozgotnmndn
16-20 http://www.mediafire.com/?jmrfyf2nyou
21-25end http://www.mediafire.com/?i44tkxmtijo
Khi viết văn, ông lấy tên tự ghép với họ là Hồ Biểu Chánh, trở thành một bút danh bất hủ, được nhiều người biết đến và quí mến hơn tên tộc Hồ Văn Trung của ông.
Ông sáng tác văn học rất nhiều và để lại hơn 100 tác phẩm gồm tiểu thuyết và các thể loại khác, như: nghiên cứu, phê bình văn học, sáng tác tuồng hát cùng các bản dịch văn học cổ điển Trung Quốc như Tình sử, Kim cổ kỳ quan... đóng góp rất nhiều cho sự phát triển của nền văn học Việt Nam hiện đại.
Tiểu thuyết của ông thuộc về thời kỳ đầu của văn học chữ quốc ngữ, cốt truyện đơn giản, triết lý chủ đạo là thiện thắng ác, ở hiền gặp lành, điểm đặc biệt là rất Nam Bộ, từ giọng văn đến miêu tả con người. Ông có phóng tác một số tiểu thuyết Pháp.
Hồ Biểu Chánh sở trường về viết văn xuôi tự sự. Đề tài phần lớn là cuộc sống Nam Bộ từ nông thôn đến thành thị những năm đầu thế kỷ 20 với những xáo trộn xã hội do cuộc đấu tranh giữa mới và cũ. Cách diễn đạt của ông nôm na, bình dị. Ông đã có những đóng góp to lớn vào sự hình thành thể lọai tiểu thuyết trên chặng đường phôi thai. Ông để lại một khối lượng sáng tác không nhỏ: 64 tiểu thuyết, 12 tập truyện ngắn và truyện kể, 12 vở hài kịch và ca kịch, 5 tập thơ và truyện thơ, 8 tập ký, 28 tập khảo cứu-phê bình. Ngoài ra, còn có các bài diễn thuyết và 2 tác phẩm dịch
Megaupload
01: http://www.megaupload.com/?d=1QSBGZ8H
02: http://www.megaupload.com/?d=AGGQIWAJ
03: http://www.megaupload.com/?d=9FT5STMS
04: http://www.megaupload.com/?d=I35UTCGU
05: http://www.megaupload.com/?d=K64YWMIR
06: http://www.megaupload.com/?d=5Q7Z4NY2
07: http://www.megaupload.com/?d=Q36WEXVG
08: http://www.megaupload.com/?d=BGQ4TAWH
09: http://www.megaupload.com/?d=BR0MZQ3S
10end: http://www.megaupload.com/?d=AWQJ6H54
Mediafire
1-10end: http://www.mediafire.com/?myznoyqm1yy
Tác giả: Richard Bode
- Dịch giả: Huệ Giang, Ngọc Lan, Hạnh Nguyên
- Tổng hợp: First News
Hành trình của chúng ta trong cuộc sống có rất nhiều điểm giống như việc lèo lái, định hướng một con thuyền trên biển cả sóng gió. Trong cuộc hành trình đó, mỗi người chúng ta đều được quyền phán đoán và có những lựa chọn khác nhau, hoặc an phận, đi theo con đường dễ dàng, hoặc dũng cảm, dấn thân đi qua vùng bão tố. Điều đó cũng có nghĩa là mỗi người đều có thể lựa chọn cuộc sống cho chính mình mà không phải phụ thuộc vào bất cứ ai, vào bất cứ điều gì và hoàn cảnh nào. Điều quan trọng nhất mà chúng ta cần có là đưa ra những quyết định đúng đắn, sáng suốt để có thể thành công trên con đường của chính mình, hướng tới những ý nghĩa và giá trị đích thực của cuộc sống.
Hồi 01 : http://www.mediafire.com/?jgt19v5a8xbzgeu
Hồi 02 : http://www.mediafire.com/?s68vwsfgjww3c5u
Hồi 03 : http://www.mediafire.com/?zzfpzcimreylkn1
Hồi 04 : http://www.mediafire.com/?v1qax34l6z01bcr
Hồi 05 : http://www.mediafire.com/?gawe1ri32ufcux8
Hồi 06 : http://www.mediafire.com/?mo797gbmojfc8fb
Hồi 07 : http://www.mediafire.com/?wo3qkk5859m1d0s
Hồi 08 : http://www.mediafire.com/?z1vzcwk36932a7a
Hồi 09 : http://www.mediafire.com/?9w1cjaga7rwxibl
Hồi 10 : http://www.mediafire.com/?l9pf9s7edi1p5zg
Hồi 11 : http://www.mediafire.com/?eq1v94tdtjm4fct
Hồi 12 : http://www.mediafire.com/?8k54vvo174sqc5a
Hồi 13 : http://www.mediafire.com/?nr5dadn8hln0dy9
Hồi 14 : http://www.mediafire.com/?d8qwp6wpud30amx
Hồi 15 : http://www.mediafire.com/?6sxf34cvo69mwqg
Hồi 16 : http://www.mediafire.com/?e6b1y9nkf5ywi9b
Hồi 17 : http://www.mediafire.com/?d29jq4g283cd3qa
Hồi 18 : http://www.mediafire.com/?r3gaucah9m13hpi

NHỮNG NGÀY THƠ ẤU

Tác giả: Nguyên Hồng
Người đọc: Ngô Hồng (9 tập)

Những Ngày Thơ Ấu (1941) là chuyện của chính tuổi thơ Nguyên Hồng được viết dưới dạng hồi ký của nhân vật xưng tôi, có tên Hồng. Một tuổi thơ rất thiếu tình thương. Bố mẹ Hồng lấy nhau mà không yêu nhau. Bố là quản đề lao, sa vào nghiện hút rồi chết sớm. Mẹ buôn bán chạy chợ, tỉnh này qua tỉnh khác, quanh năm không mấy khi về nhà. Không yêu chồng, đi theo những mối tình khác, mẹ trở nên xa lạ với gia đình chồng. Bên một ông bố khắc nghiệt và luôn xa mẹ, Hồng phải cam chịu cảnh sống nhờ với bà nội và hai người cô rất ít tình thương cháu…

Thiếu tình thương của bố mẹ, đứa trẻ thiệt thòi biết bao nhiêu! Trong ghẻ lạnh, hắt hủi của gia đình, từ rất sớm Hồng đã trả qua cảnh lêu lổng đầu đường xó chợ. Chung đụng với những lớp người dưới đấy, Hồng học được nhiều mánh khóe để có tiền; và rồi cậu đã có thể kiếm tiền bằng đánh đáo với kỹ năng loại “siêu”: “Từ ngày thấy mình có một biệt tài… tôi bắt đầu đi lang thang khắp thành phố với một đồng xu cái vừa dày vừa rõ chữ, hơn một hào vốn, và với một lòng ham muốn ngùn ngụt được nhiều tiền để ăn tiêu.”

Kiếm tiền bằng đánh đáo, chứ không phải chôm chỉa, móc túi, ăn cắp, ăn trộm, vì thiếu sự chăm nom, giáo dục của gia đình, kể cũng chưa phải là tội lỗi gì lớn lắm. Nhưng trong lời kể của Hồng đã có dư vị xấu hổ của một sự “sa ngã” và “trụy lạc”…

Đánh đáo rồi có tiền dắt quần, có lúc cậu suýt bố tước đoạt để mua thuốc phiện. Đó là những trang thật xót xa và bi thảm cho tình cha con. Còn với mẹ, luôn vắng nhà, xa lạ giữa gia đình nhà chồng và chịu mang tiếng xấu, cậu lại là người dành trọn tình thương yêu và luôn luôn lo lắng để bảo vệ. bé bỏng trong vòng tay ôm của mẹ, lúc nào cũng khao khát sà vào lòng mẹ; nhưng cũng đã có lúc, như một người lớn, cậu cứng cỏi bênh vực mẹ. khi mẹ rụt rẻ ngỏ ý muốn đưa “em bé” về:

- “Mợ không sợ ai hết. Mợ cứ đường hoàng đưa em về!”

Những ngày thơ ấu gồm 9 chương thu gọn một cảnh ngộ; và mỗi cảnh ngộ cũng như là sự thu nhỏ gương mặt xã hội. Sau mỗi chương là sự tăng cấp những khó khăn và tàn lụi của gia đình, Và theo sự tàn lụi đó, những hư hỏng và thử thách đối với cậu bé cũng tăng lên. Kết thúc hồi ký một bất công, một oan khuất không thể giải tỏa khi Hồng bị thầy giáo dùng nhục hình để phạt vì một sự nghe nhầm. Cậu bị quỳ ở góc tường mỗi khi đến lớp, đã suốt 5 ngày, và còn phải chịu quỳ tiếp… 60 ngày nữa, theo lời đe của thầy. Kết thúc chương 9 có tên Một bước ngắn, và cũng là kết thúc Những ngày thơ ấu, đó là cảnh Hồng nằm trên bãi cỏ sân trường nhìn lên bầu trời, nghĩ đến hình phạt đang chờ đợi mình mà kinh rợn: “Tôi vùng đứng dậy, mê man, chạy như biến ra đường”.

Những ngày thơ ấu, đó là hồi ký có mang chất tự truyện được viết trong khoảng lùi thời gian trên 10 năm. Chân thực, chân thực đến cùng trong tự kể về mình, đó là giá trị sớm có trong văn Nguyên Hồng, khiến cho Thạch Lam, trong lời tựa sách in năm 1941 đã có thể viết: “Đây là sự rung động cực điểm của một linh hồn trẻ dại”.

Đọc Những ngày thơ ấu thấy không phải ai trong đời cũng có một tuổi thơ như Nguyên Hồng. Có thể nói, đây là một tuổi thơ… không phổ biến. Nói theo Lép Tônxtôi, ở mọi gia đình, hạnh phúc thường giống nhau còn bất hạnh lại rất khác nhau. Thế nhưng ai cũng muốn biết đến một tuổi thơ như thế, không chỉ để cảm thông, để chia sẻ, mà còn là để hiểu những căn nguyên, những bối cảnh nào đã đưa con người vào những tình huống sống bi đát và bế tắc như thế?

Cuối cùng, điều có ý nghĩa quan trọng hơn, thậm chí là bao trùm, và có gì gợi một nghịch lý - đặt ra từ Những ngày thơ ấu, đó là chính người có một tuổi thơ cay đắng như thế lại sẽ là người thuộc trong số ít cây bút tràn đầy một tình thương tha thiết đối với mọi lớp người dưới đáy xã hội. Có phải do đã trải thấm mọi xót xa, cay cực của tuổi thơ mà Nguyên Hồng bỗng trở nên người nhân hậu nhất, “hay khóc” nhất trong số các nhà văn Việt Nam viết về “những người khốn khổ”?

Link dow bằng IDM (nguồn hotmit.com)

LINK MEGAUPLOAD:
01 http://www.hotmit.com/mega/Nhung Ngay Tho Au_1-NguyenHong_docNgoHong.mp3
02 http://www.hotmit.com/mega/Nhung Ngay Tho Au_2-NguyenHong_docNgoHong.mp3
03 http://www.hotmit.com/mega/Nhung Ngay Tho Au_3-NguyenHong_docNgoHong.mp3
04 http://www.hotmit.com/mega/Nhung Ngay Tho Au_4-NguyenHong_docNgoHong.mp3
05 http://www.hotmit.com/mega/Nhung Ngay Tho Au_5-NguyenHong_docNgoHong.mp3
06 http://www.hotmit.com/mega/Nhung Ngay Tho Au_6-NguyenHong_docNgoHong.mp3
07 http://www.hotmit.com/mega/Nhung Ngay Tho Au_7-NguyenHong_docNgoHong.mp3
08 http://www.hotmit.com/mega/Nhung Ngay Tho Au_8-NguyenHong_docNgoHong.mp3
09end http://www.hotmit.com/mega/Nhung Ngay Tho Au_9end-NguyenHong_docNgoHong.mp3

LINK MEDIAFIRE:
01 http://www.hotmit.com/mediafire/Nhung Ngay Tho Au_1-NguyenHong_docNgoHong.mp3
02 http://www.hotmit.com/mediafire/Nhung Ngay Tho Au_2-NguyenHong_docNgoHong.mp3
03 http://www.hotmit.com/mediafire/Nhung Ngay Tho Au_3-NguyenHong_docNgoHong.mp3
04 http://www.hotmit.com/mediafire/Nhung Ngay Tho Au_4-NguyenHong_docNgoHong.mp3
05 http://www.hotmit.com/mediafire/Nhung Ngay Tho Au_5-NguyenHong_docNgoHong.mp3
06 http://www.hotmit.com/mediafire/Nhung Ngay Tho Au_6-NguyenHong_docNgoHong.mp3
07 http://www.hotmit.com/mediafire/Nhung Ngay Tho Au_7-NguyenHong_docNgoHong.mp3
08 http://www.hotmit.com/mediafire/Nhung Ngay Tho Au_8-NguyenHong_docNgoHong.mp3
09end http://www.hotmit.com/mediafire/Nhung Ngay Tho Au_9end-NguyenHong_docNgoHong.mp3

 Sáng tác: Nam Cao
Người đọc: Hoàng Tín
(5 tập)

Các tên gọi của truyện

Cái lò gạch cũ: Đây chính là tên gọi đầu tiên của câu truyện, để nói lên sự ra đời của Chí Phèo mà không được hưởng bất cứ quyền sống nào của con người. "Cái lò gạch cũ" là hình ảnh không thể thiếu được của Chí Phèo.
Đôi lứa xứng đôi: khi in thành sách lần đầu năm 1941, nhà xuất bản Đời mới (Hà Nội) tự ý đổi tên thành Đôi lứa xứng đôi. Tên gọi này được đặt ra nhằm giúp người đọc có thể thấy ra sự tàn ác của làng Vũ Đại và Bá Kiến đối với Chí Phèo và sự gặp gỡ của Chí Phèo với Thị Nở. Tên này phù hợp với sở thích người đọc thời đó.
Chí Phèo: Sau 2 tên gọi trên, nhà văn Nam Cao đã quyết định đổi tên truyện thành "Chí Phèo", tên gọi nhân vật chính của câu chuyện.

Ở làng Đại Hoàng (quê hương Nhà văn Nam Cao) hồi ấy có lão Trương Pháo, chuyên làm nghề giết lợn. Ông này thường bắt "phèo" (ruột non của con lợn) để bán, vì món này được rất nhiều người khách trong làng ưa chuộng. Chí (hồi đó làm thuê cho Trương Pháo); Chí cũng học cách "bắt phèo" cho chủ bán. Chí bắt cũng ngon như chủ, làm cho khách ăn ai cũng khen ngon. Từ đó, Chí có tên là "Chí Phèo"; và làng Đại Hoàng có một người tên Chí, quê quán ở đâu không rõ, người thì cao, to, béo khỏe. Khi dân làng có việc, Chí thường giúp nhà này, nhà nọ. Các nhà có máu mặt thường thuê Chí đi đòi nợ, xong việc, cho Chí vài xu đi mua rượu uống. Uống say, Chí nằm phèo ở ngay đó ngủ nên người ta thường gọi là "Chí Phèo". Đó là lý do mà Nhà văn Nam Cao đã đặt tên cho nhân vật của mình là Chí Phèo.
__________________________________________________________

Chí Phèo là một trong những truyện ngắn xuất sắc nhất trong sự nghiệp sáng tác của Nam Cao, cũng là của văn học hiện thực phê phán Việt Nam 1930 - 1945.
Có lẽ tôi sẽ quá dài dòng khi giới thiệu thêm nữa vì tác phẩm này gắn bó nhiều với người dân Việt Nam và đã quá quen thuộc với chúng ta.
Người ta đã bàn luận rất nhiều về truyện ngắn này và cũng được mổ cũng xẻ rất kĩ lưỡng ,nói chung là rất đa chiều nhưng tôi muốn thảo luận về vấn đề :

1 .Thứ nhất "diễn biến tâm lí " nhân vật là một đặcc điểm thành công của tác phẩm này.Đặc biệt là miêu tả tâm lí nhân vật Chí Phèo.
Sự phát triển tâm lí của Chí Phèo khá là phức tạp .Nhưng nó có đúng qui luật tâm lí và logic hay không ?
Việc Chí Phèo giết Bá Kiến có phải là một hành động "ý thức " hay là một hành động vô thức...
Hay chỉ là hành động của một con thú cùng đường ...

2.Thứ hai "mối tình Chí Phèo -Thị Nở " Người ta cho đó là mối tình đẹp trong văn học Việt Nam.
Nhưng điều đó có là sự thật .Có phải là mối tình theo đúng nghĩa của nó hay là sự "gần gũi " của 2 con vật...vô thức-không nhận thức được chính mình .



3.Thứ 3
Người ta nói :Truyện Chí Phèo nói lên số phận bi thảm của người nông dân nghèo, lương thiện bị xã hội thực dân phong kiến xô đẩy vào con đường lưu manh, tội lỗi không có lối thoát...



Người ta nói "Nếu Chí có Ánh sáng cách mạng dẫn đường thì anh sẽ có hành động khác cuộc sống khác ...Tương lai anh sẽ tốt hơn và không dẫn tới bi kịch.
Nhưng tôi hỏi quí vị :" Nếu như anh Chí được ánh sáng CM dẫn đường thì Bi kịch có xảy ra với anh hay không ?"

Hãy nhớ về Chí Phèo của chúng ta :
Đau khổ từ khi còn nằm trong bụng mẹ: hoang thai. Đẻ ra thì bị mẹ hắn vứt ra lò gạch cũ. Một vật cho không. Một món hàng từ tay người đàn bà goá mù qua tay ông phó cối. Bơ vơ, làm thuê, bị vợ ba Bá Kiến lợi dụng, bị bỏ tù oan uông 7, 8 năm trời...Không bố mẹ không gia đình không của cải không anh em ....không và không gì cả.
Thử hỏi một cá thể như vậy có thể sống nổi trên cõi đời một cách bình thường không chứ ?

Được anh ta đi làm cách mạng ,lấy vợ ,sinh con...là một người tốt ...Đó là ý nghĩ đẹp nhưng không thực tế.
Các bạn hãy nhìn xem những người không cha không mẹ không gốc gác ..trong đời sống chúng ta .Có ai -chẳng có ai là người hết.
Tôi thường gặp các trường hợp con nuôi sau một thời gian nhận ra mình là "con nuôi" .Họ thường hư hỏng ngay gần như lập tức.Không có gì níu kéo nổi họ vào xã hội được ...


Thế mà người ta vẫn gán gép là con đường này con đường khác Tôi cho là sai lầm.Nếu anh ta vào cách mạng thì anh ta vẫn rơi vào bi kịch.
4.Tôn giáo
Chúng ta thấy Chí không có một cái gì làm chỗ dựa.Anh ta loay hoay tìm cho mình một chỗ mà bấu víu vào mà không có.(anh ta hạnh phúc khi nghe Ba Kiến nói mình có họ hàng với nó ,khi anh có một miếng đất ...)
Chỗ dựa về tinh thần là cái gì -không gì cả.
Chỉ vì VN chúng ta không có một tôn giáo.
Chúng ta có thờ cũng tổ tiên nhưng anh ta thờ ai ...
Thành Hoàng làng à -Đức tin chẳng đủ làm nên điều gì cả cho một tinh thần rệu rã ...


Anh ta sống không có chỗ dựa về tinh thần -và không có một niềm tin tôn giáo chính là bi kịch của đời anh ta.
Nam Cao đã tố cáo cái hiện thực xấu xa, tàn ác của xã hội thực dân phong kiến. Những cảnh đời dữ dội, những con người đáng sợ, nguồn gốc của tội ác và đau thương đã và đang xô đẩy bao người lương thiện vào con đường đau khổ, tội lỗi.
Nam Cao vừa vạch trần cái xã hội thối nát, độc ác, ông như vừa cất tiếng kêu thương: Hãy chặn đứng tội ác! Hãy xoá bỏ cái xã hội thực dân phong kiến! Hãy cứu lấy dân nghèo lương thiện! Nhân vật Chí Phèo là một nhân vật điển hình về người nông dân bị lưu manh hóa.


-------------------------------------

Người ta đã nói như vậy về xã hội đó .
Vậy xã hội ngày nay có tốt đẹp không cơ chứ Người nông dân có bị bóc lột không ?,....
Người dân đen bao giờ cũng là kẻ phải chịu khổ dù xã hội này hay xã hội khác.Chẳng có gì mà phân tích ở đây về xã hội thời đó cả mà phải là tất cả các thời kì :Dân đen mãi là dân đen Chẳng ai giải phóng họ cả mà người ta chỉ tìm cách bóc lột họ mà thôi.Bóc lột để họ không nhận ra.Bóc lột mà họ chẳng thể làm gì nổi ...

Xã hội nào cũng thối tha và đáng nguyền rủa cả .Tôi chưa thấy xã hội nào mà người nông dân sung sướng cả.
Tôi chưa thấy ai giàu có sung sướng mà là "dân nghèo lương thiện" cả .Thật nực cười và lố bịch.

Hãy nhìn vào xã hội ngày nay xem sao thì quí vị chắn biết.

nguoiachau ( http://ttvnol.com/vanhoc/1012152 )

Link dow bằng IDM (nguồn hotmit.com)

Tập 1
Tập 2
Tập 3
Tập 4
Tập 5 (hết)