Blog

Joe's Food Blog
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Đã quen nghe những câu nói tỏ tình hay bộc lộ cảm xúc quen thuộc như "Em yêu anh", "Anh yêu em" hay " I love you " … thấy nó thật thiêng liêng, thật ngọt ngào, thật xúc động làm sao .. chứa chang những điều mà con tim mình muốn nói với người ấy ,đó là cách bộc lộ cảm xúc tuyệt vời chỉ có ở tình yêu mà thôi....


....Nhưng nếu là câu nói "Tớ yêu Cậu" thì sao nhỉ ? Hẳn sẽ chợt suy nghĩ một chút về nó, có lẻ là như thế ,vì câu nói đó sao mà trong trẻo đến thế, teen đến thế, khôi nguyên đến thế, có một chút gì đó trẻ con với câu nói chứa đựng 2 từ ngữ xưng hô vừa thân mật vừa nhẹ nhàng " Tớ và Cậu " và pha lẫn một chút gì đó của người lớn - vì chỉ có khi trưởng thành mới có thể yêu, và hưởng 1 tình yêu thật sự hạnh phúc và trọn vẹn được ...

"Tớ yêu Cậu" được dùng trong một hoàn cảnh đặc biệt nhất, đắt nhất và lãng mạng nhất ...

Là khi trái tim tớ thắt chặt lại thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng và kèm theo một dư vị ngọt tê tê kéo dài sau cái thắt tim ấy khi tớ bất chợt nghĩ về cậu dù đó chỉ là 1 giây mà thôi ...

Là khi tớ mĩm cười vu vơ về hình ảnh của cậu, nó cứ xuất hiện trong tâm trí của tớ, ngay cả khi tớ không muốn suy nghĩ về cậu, hay tớ đang giận cậu đi chăng nữa ...

Là khi tớ biết mình đang làm mọi điều dù đó là bất cứ công việc gì, bất cứ nơi đâu cũng với một hình ảnh của cậu .Tớ nghĩ tớ yêu cậu mất rồi ...

Là khi tớ tìm thấy rất nhiều điểm trùng hợp giữa tớ và cậu. Những điều mà trước đây, tớ chẳng hề để ý đến chút nào. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tớ lại giật mình, ừ nhỉ…Tại sao cậu và tớ có nhiều điểm trùng nhau quá ta ? Nào là thích mưa nè, thích chocolate nè , thích đi ăn kem, thích chụp hình rồi thích đi xem phim nữa ...Ôi tại sao lại trùng hợp quá nhĩ cậu ház .........

Có lẻ tớ yêu cậu rồi chăng ?
Là khi tớ thấy đôi bàn tay của tớ trở nên ngứa ngáy và khó chịu vô cùng. Tớ muốn ôm cậu, muốn ôm thật chặt cậu vào lòng mình vì tớ muốn cậu sẽ mãi mãi là của tớ, hay chỉ đơn giản là áp lòng bàn tay trái của cậu vào đôi bàn tay phải của tớ ,chỉ cần thế thôi là tớ đã thấy ấm áp và hạnh phúc lắm rồi ... Hơi ấm từ đôi bàn tay của cậu sẽ dần lan toả qua đôi bàn tay của tớ, dẫu có trời mưa, hay tuyết rơi đi chăng nữa ...Tớ vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng !

Là khi nỗi nhớ ấy cứ dạt dào và rạo rựt trong lòng tớ, tớ nhớ cậu đến chết đi mất ... Nhớ từng cử chỉ,hành động, nhớ đến lời nói và nhớ cách cậu chọc làm cho tớ phải "cười " ..

Là khi tớ không còn biết xung quanh mình là gì, và ra sao nữa, tớ đã không còn biết sự tồn tại của ai ngoài cậu, có lẻ tớ yêu cậu lắm lắm rồi phải không ?

Là khi tớ đi ra đường gặp 1 ai đó có nét hao hao giống cậu, hay chỉ đơn giản là mặc chiếc áo, cái quần,hay chạy xe giống cậu ..là tớ lại chợt suy nghĩ về cậu .

Là khi tớ có cảm giác như thiếu 1 dòng tin nhắn, 1 cuộc gọi điện thoại mỗi ngày là tớ cảm thấy bức rức và bồn chồn lắm cậu àh ...Tớ sợ cậu có chuyện gì ,hay lo lắng một điều gì đó, tớ không an tâm cậu àh... Những dòng tin nhắn của cậu sao tớ cứ giữ nó mãi thế, chẳng hề xoá dù "Hộp thư đến " đã đầy, bù lại tớ còn đọc đi đọc lại nhiều lần nữa chứ ...
Có lẻ "Tớ yêu cậu" mất rồi.....


Đã quen nghe những câu nói tỏ tình hay bộc lộ cảm xúc quen thuộc như "Em yêu anh", "Anh yêu em" hay " I love you " … thấy nó thật thiêng liêng, thật ngọt ngào, thật xúc động làm sao .. chứa chang những điều mà con tim mình muốn nói với người ấy ,đó là cách bộc lộ cảm xúc tuyệt vời chỉ có ở tình yêu mà thôi....

....Nhưng nếu là câu nói "Tớ yêu Cậu" thì sao nhỉ ? Hẳn sẽ chợt suy nghĩ một chút về nó, có lẻ là như thế ,vì câu nói đó sao mà trong trẻo đến thế, teen đến thế, khôi nguyên đến thế, có một chút gì đó trẻ con với câu nói chứa đựng 2 từ ngữ xưng hô vừa thân mật vừa nhẹ nhàng " Tớ và Cậu " và pha lẫn một chút gì đó của người lớn - vì chỉ có khi trưởng thành mới có thể yêu, và hưởng 1 tình yêu thật sự hạnh phúc và trọn vẹn được ...

"Tớ yêu Cậu" được dùng trong một hoàn cảnh đặc biệt nhất, đắt nhất và lãng mạng nhất ...

Là khi trái tim tớ thắt chặt lại thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng và kèm theo một dư vị ngọt tê tê kéo dài sau cái thắt tim ấy khi tớ bất chợt nghĩ về cậu dù đó chỉ là 1 giây mà thôi ...

Là khi tớ mĩm cười vu vơ về hình ảnh của cậu, nó cứ xuất hiện trong tâm trí của tớ, ngay cả khi tớ không muốn suy nghĩ về cậu, hay tớ đang giận cậu đi chăng nữa ...

Là khi tớ biết mình đang làm mọi điều dù đó là bất cứ công việc gì, bất cứ nơi đâu cũng với một hình ảnh của cậu .Tớ nghĩ tớ yêu cậu mất rồi ...

Là khi tớ tìm thấy rất nhiều điểm trùng hợp giữa tớ và cậu. Những điều mà trước đây, tớ chẳng hề để ý đến chút nào. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tớ lại giật mình, ừ nhỉ…Tại sao cậu và tớ có nhiều điểm trùng nhau quá ta ? Nào là thích mưa nè, thích chocolate nè , thích đi ăn kem, thích chụp hình rồi thích đi xem phim nữa ...Ôi tại sao lại trùng hợp quá nhĩ cậu ház .........

Có lẻ tớ yêu cậu rồi chăng ?




Là khi tớ thấy đôi bàn tay của tớ trở nên ngứa ngáy và khó chịu vô cùng. Tớ muốn ôm cậu, muốn ôm thật chặt cậu vào lòng mình vì tớ muốn cậu sẽ mãi mãi là của tớ, hay chỉ đơn giản là áp lòng bàn tay trái của cậu vào đôi bàn tay phải của tớ ,chỉ cần thế thôi là tớ đã thấy ấm áp và hạnh phúc lắm rồi ... Hơi ấm từ đôi bàn tay của cậu sẽ dần lan toả qua đôi bàn tay của tớ, dẫu có trời mưa, hay tuyết rơi đi chăng nữa ...Tớ vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng !

Là khi nỗi nhớ ấy cứ dạt dào và rạo rựt trong lòng tớ, tớ nhớ cậu đến chết đi mất ... Nhớ từng cử chỉ,hành động, nhớ đến lời nói và nhớ cách cậu chọc làm cho tớ phải "cười " ..

Là khi tớ không còn biết xung quanh mình là gì, và ra sao nữa, tớ đã không còn biết sự tồn tại của ai ngoài cậu, có lẻ tớ yêu cậu lắm lắm rồi phải không ?

Là khi tớ đi ra đường gặp 1 ai đó có nét hao hao giống cậu, hay chỉ đơn giản là mặc chiếc áo, cái quần,hay chạy xe giống cậu ..là tớ lại chợt suy nghĩ về cậu .

Là khi tớ có cảm giác như thiếu 1 dòng tin nhắn, 1 cuộc gọi điện thoại mỗi ngày là tớ cảm thấy bức rức và bồn chồn lắm cậu àh ...Tớ sợ cậu có chuyện gì ,hay lo lắng một điều gì đó, tớ không an tâm cậu àh... Những dòng tin nhắn của cậu sao tớ cứ giữ nó mãi thế, chẳng hề xoá dù "Hộp thư đến " đã đầy, bù lại tớ còn đọc đi đọc lại nhiều lần nữa chứ ...
Có lẻ "Tớ yêu cậu" mất rồi.....



Và đặc biệt là khi tớ rất muốn nói " Tớ yêu cậu " nhưng tớ không thể ?

Tớ yêu cậu. Tớ sẽ đi cùng cậu chứ tớ sẽ không đi theo cậu. Đi cùng cậu tức là bình đẳng, dân chủ và yêu song phương chứ không phải đi theo, phụ thuộc và chỉ cho hoặc nhận một chiều từ cậu...

Tớ yêu cậu. Tớ sẽ để tâm tới cậu chứ tớ sẽ không để ý đến cậu.Tức là cậu thường trực trong tâm trí tớ chứ không phải trong mắt của tớ.


Để tâm đến cậu, tớ sẽ tặng cậu một món đồ chỉ vì tớ thấy cậu cần nó chứ không phải món đồ cậu muốn nó....không quá đắt tiền, không phô trương ,nhưng đó là món quà vô giá mà tấm lòng tớ dành tặng cho cậu ...

Để tâm đến cậu, tớ sẽ hỏi cậu ăn no chưa chứ chẳng phải ăn ngon không? Dù nó có là món "mì xào " bình dân của tớ làm ,tuy nó không ngon nhưng đó cũng là công sức mà tớ đã bỏ ra để làm cho cậu ăn ...


Tớ thật sự quan tâm đến cậu chứ tớ không phải si mê cậu ....

Tớ yêu cậu đôi khi khiến cậu bực điên lên,vì tớ chẳng tinh tế gì cả.

Nhưng …………


Tớ yêu cậu !!!

ST
Anh và Tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ .Tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ anh đã từng vì tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm , có lần còn chảy cả máu nữa …tôi biết anh đau lắm nhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui, từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi thế cả, anh là người đầu tiên và trong tôi ,anh là người duy nhất tốt với tôi…như thế.Cũng chính vì như vậy tôi đã mang trong tim mình một tình yêu , tình yêu đơn phương .

Tình yêu của tôi dành cho anh cứ lớn mãi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định nói cho anh ấy hiểu tất cả những tình cảm của tôi nhưng chớ trêu thay …trước lúc tôi định nói thì anh , người mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước , tay trong tay với một cô gái khác . Đứng trước mặt tôi , anh lại vờ như không biết , như giữa chúng tôi chỉ là tình bạn đơn thuần hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia , anh ung dung nói

Mối tình đầu
_ Này Nhóc , giới thiệu với em đây là bạn gái của anh . Tôi nghe tim mình như có một cảm giác đau , nó đau nhói một cách lạ lùng , tôi chưa bao giờ có cảm giác đau như thế
_ Chào em , em là em gái của anh Nhân à ?
Thấy tôi vẫn im lặng , anh lại hỏi
_ Em không sao chứ Nhóc ?
Mặc kệ lời hỏi thăm của anh, tôi đã bỏ chạy , chạy với những giọt nước mắt trên mặt , tôi chạy như để trốn tránh tất cả , trốn cái sự thật phủ phàng đã đến với tôi .

Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh , nhưng tôi không thể làm được chuyện ấy . Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất thì tôi đã gặp Vinh . Vinh có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt là Vinh đã nói thích tôi , điều mà tôi đã mong ở anh nhưng không thể nào xảy ra . Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh đã có một tình yêu đẹp , tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa ? nhưng tôi đã cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh . Tôi kể nhiều về Vinh cũng như tình yêu của chúng tôi cho anh nghe , những lúc ấy tôi thường chú ý đến vẻ mặt của anh , tôi mong mỏi ở nó một sự khó chịu , bực bội bởi như thế có nghĩa là trong tim anh , anh vẫn dành một chút gì đó cho tôi nhưng không , hoàn toàn ngược lại những gì tôi mong đợi anh vẫn vui vẻ nói cười , vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi và Vinh . Và tôi lại khóc mỗi khi từ ký túc xá của anh về , dường như nó đã trở thành thông lệ tôi thừa biết sẽ nhận được đáp án nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó , vẫn kể cho anh nghe về Vinh và vẫn luôn nhận từ anh những lời nói tốt đẹp như của một người anh trai . Biết phải làm sao đây khi tôi đã quá yêu anh , không một giây phút nào hình ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi . Tôi đã đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi như muốn tìm cho mình một câu trả lời tôi phải làm gì ? quên anh ? tôi chắc rằng mình sẽ không làm được chuyện này đâu , còn nói cho anh biết là tôi yêu anh ư ? để làm gì cơ chứ , khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi .Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm một việc , việc mà tôi nên làm , đó là chia tay với Vinh bởi tôi không hề yêu Vinh , tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh nữa .
Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đã nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ý của Vinh bởi Vinh cũng không thể chấp nhận một người yêu mà suốt ngày cứ nghĩ về một người khác .
Tôi lại đi lang thang trên con đường , con đường quen thuộc ngày nào anh đã dẫn tôi đi chợt tôi trong thấy anh , tôi định chạy thật nhanh đến bên anh . Nhưng ý nghĩ của tôi sớm bị dập tắt bởi anh không đi một mình , anh đang đi cùng cô gái hôm nọ . Nước mắt tôi lại rơi và tôi lại bỏ chạy , tôi vẫn không thể nào quen được với cái cảnh này . Dường như phía sau ,tôi nghe thấy tiếng của anh mặc kệ tôi vẫn chạy , chạy mãi và ….tôi bất chợt nhận ra phía trước mình chiếc xe tải đang đến rất gần , nhưng mặc kệ giờ tôi không cần biết gì nữa có khi chết lại tốt hơn cho tôi chợt
_ A ! Tôi có cảm giác như ai đã đẩy tôi sang phía bên kia đường
Khi tôi đã định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng nhận ra rằng người đó là anh , người cứu tôi là anh . Tôi chạy đến thật nhanh bên anh , người anh toàn máu là máu
_ Anh Nhân , anh có sao không ? sao anh lại làm vậy ? Tôi nói trong nghẹn ngào
_ Em lại đi sang đường mà không nhìn rồi , Nhóc à lần sau đừng thế nữa nhé . Anh chỉ nói với tôi một câu thế thôi rồi ngất đi .
Ngồi bên ngoài phòng cấp cú mà đôi tay của tôi lạnh ngắt , tôi sợ , sợ lắm , sợ anh sẽ rời khỏi tôi mãi mãi . Không ! tôi không thể mất anh được , tôi mong thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ không bỏ chạy , sẽ không có ý nghĩ điên rồ đó .
_ bác sĩ , anh ấy thế nào rồi ạ ? Tôi như nhảy sổ vào người ông bác sĩ
_ Cô là người nhà của anh ta à
_ Dạ , cháu là em gái của anh ấy , anh ấy như thế nào rồi bác sĩ
_Xin chia buồn cùgn cô nhưng vì vết thương quá nặng nên không thể cứu được
Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông , sao lại như thế , sao chuyện này có thể xảy ra với tôi kia chứ, tôi lại thấy tim mình đau ,nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần ,tôi lặng người với những giọt nước mắt ………..
3 tháng sau ngày anh mất , tôi lại đi trên con đường ngày nào con đường đã khiến anh phải ra đi mãi mãi
_ Xin lỗi , em có phải là ……
_ Là chị ? Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy , người yêu của anh
_ chúng ta vào đâu nói chuyện được không chị có cái này muốn đưa cho em
Tôi khe khẽ gật đầu , khi đã tìm được chỗ ngồi , chúng tôi bắt đầu câu chuyện chị ấy lấy trong giỏ của mình một cuốn sổ gì đó đưa cho tôi
_ đây là gì ?
_ Nhật ký của Nhân
_ Sao nó lại ở chỗ chị ?
_ À , là do lần trước chị cầm nhầm định trả lại cho Nhân nhưng không còn dịp nữa nên chị đưa nó cho em
Dường như thấy được ánh mắt của tôi chị nói tiếp
_ Em đừng hiểu lầm chị chỉ đọc được trang đầu thôi
_ Có gì quan trọng nữa hả chị , dù sao người cũng đã chết rồi còn gì là bí mật nữa
_ tùy em vậy , giờ chị phải đi chọn áo cưới đây
_ Chọn áo cưới ? Tôi khẽ chau mày
_ Sao chị lại có thể làm như thế anh Nhân mất chưa được 100 ngày mà
_ Em nói thế là sao ? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà
_ Là bạn ? Thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy
_ Chị cũng không hiểu vì sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa , thôi chị trễ rồi chị phải đi , chào em
Chị đi rồi còn mỗi mình tôi với nỗi khó hiểu , sao lại như thế , sao anh lại làm thế . Chợt tôi nhớ đến quyển nhật ký của anh . Tôi giở từng trang ra
Ngày……tháng……năm…………
Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi thấy được nỗi đau khổ của em khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của mình , điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi . Ôi! tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc . ………………
Rồi một trang khác
Ngày……tháng……năm…………
Có lẽ ngày hôm nay là ngày tôi buồn nhất , tôi đã lầm , một sự hiểu lầm tai hại bởi em , người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi .Em đã có người yêu , một chàng trai tốt , tôi đoán vậy . Tôi đã nghe rất nhiều về người đó từ em ,những lời của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi không chút xót xa , thế nhưng em vẫn cứ vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi . Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người tốt trước mặt em , tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chính mình . Nhóc ơi ! khi nào thì em mới hiểu cho anh đây…………………….
Khép trang nhật ký lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi , vì sao ? vì sao cơ chứ ? vì sao anh không nói với tôi sớm hơn , vì sao ? vì sao trời lại khéo trêu người như thế, những câu hỏi vì sao ? cứ bao quanh lấy tôi . Đêm ấy tôi đã khóc , khóc rất nhiều ………chợt tôi giật mình khi nhận rằng mặc cho tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời được tất cả câu hỏi đó thì anh , người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại . Người ta thường nói đến vị ngọt và vị đắng của tình yêu , còn tôi , tôi chẳng biết vị ngọt của tình yêu là thế nào ? nhưng giờ tôi hiểu rất rõ vị đắng của nó . Tôi phải trách ai đây ? trách anh không nói sớm hơn ? trách tôi vì ý nghĩ điên rồ đó ? hay trách ông trời đã khéo đùa với chúng tôi ?
Đêm đó tôi đã mơ thấy anh , anh bảo tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ của anh . Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra , tôi nhớ anh , nhớ thật nhiều …… Có lẽ với nhiều người chuyện tình của chúng tôi thật buồn nhưng với tôi anh là mối tình đầu , là một kỉ niệm đẹp trong tôi………
Sau mọi biến cố của gia đình, sau những bão giông mà nhiều gia đình khác gặp phải. Em luôn mong mình sẽ có một gia đình thật hạnh phúc trong tương lai



Và em hiểu, để có được điều đó, em và anh phải cố gắng nhiều lắm. Em không bao giờ muốn con cái của chúng ta phải trải qua những giây phút tồi tệ như em đã từng gặp.

Và vì em không biết cuộc sống ngay lúc này của anh ra sao, nhưng em hi vọng khi chúng ta đã thành vợ chồng thì anh có thêm một thiên chức của người đàn ông, anh sẽ có thêm trách nhiệm, tình yêu với một người đàn bà - là em và với một (vài) đứa trẻ là các con của chúng ta sau này.

Có vài điều em muốn anh biết, muốn anh suy nghĩ về chúng…

Dù có tức giận đến đâu, dù cho cuộc cãi vã giữa chúng ta có tồi tệ đến nhường nào thì em xin anh đừng đánh em, nhất là khi có mặt các con ở đó. Em đau (đó là điều tất nhiên) nhưng con cái của chúng ta cũng sẽ bị tổn thương khi chứng kiến sự bạo hành đó. Chúng sẽ nghĩ tổ ấm của gia đình mình sụp đổ… Và em sợ những suy nghĩ tiêu cực đó ảnh hưởng đến tâm lý, đến sự trưởng thành của các con.

Anh cũng đừng bỏ đi (ra khỏi ngôi nhà của chúng ta) khi tức giận. Anh chỉ cần nói với em rằng anh thấy không thoải mái, anh có cảm giác khó chịu, đừng làm gì/nói gì khiến anh cảm thấy tồi tệ hơn… thì khi đó em sẽ là một người vợ biết điều - em sẽ im lặng, sẽ nhún nhường, sẽ dành cho chúng mình không gian riêng để suy nghĩ, để tĩnh tâm… Nhưng không gian riêng đó vẫn là ở trong tổ ấm của chúng ta, được không anh? Em cảm thấy bất an, lo lắng khi anh ra ngoài trong trạng thái bực bội, căng thẳng đó…

Có những giây phút anh yếu lòng trước một bóng hồng nào đó, thì em mong anh sớm tỉnh táo và nghĩ rằng, em là ở trong trái tim anh, còn cô gái kia chỉ xuất hiện trong đôi mắt của anh thôi - khi anh chớp mắt một cái là cô gái đó đã biến mất rồi.

Anh hãy là một người chồng chu đáo nhất có thể, một người cha có trách nhiệm và yêu thương các con hết lòng. Và khi đó, anh sẽ trở thành một người cha đáng tự hào của các con. Và biết đâu, con gái của chúng ta sẽ mong muốn có một người chồng với những đức tính như cha của nó. Anh hẳn sẽ rất vui vì điều đó đúng không? Em cũng sẽ tha hồ mà “vênh mặt” khi biết con trai của chúng ta tìm kiếm một người vợ biết chăm lo cho gia đình như người mẹ của mình. Điều đó giống như thể gia đình của chúng ta là một gia đình kiểu mẫu vậy!

Em đang rất muốn số điện thoại của anh được lưu trong danh bạ với cái tên Chồng yêu :, OX :* hay Bố của các con :*, … Em yêu anh!*
Gần một tháng trôi qua, người ta đã quen với hình ảnh của một người con trai vẫn đứng lặng im dưới gốc cây vào mỗi tối, nhìn về phía cửa sổ của căn biệt thự nhỏ bên đường. Không ai biết chính xác là chuyện gì, họ chỉ biết rằng trong ngôi nhà đó có một cô gái mới trở về từ bệnh viện. Rồi đến một ngày, cũng vào một buổi tối như vậy, có một người con trai khác ân cần đưa cô về trên chiếc xe sang trọng của anh ta. Kể từ đó, không ai còn trông thấy người con trai đứng bên kia đường nữa.

 Nga, cô con gái của một doanh nghiệp có tên tuổi. Lâm, một chàng trai tỉnh lẻ, sống hòa đồng với mọi người. Họ tìm thấy nhau trên một diễn đàn. Họ chia sẻ với nhau những câu chuyện vui, những mẫu chuyện tình đọc được, rồi tâm sự với nhau những chuyện vui buồn của họ. Tình bạn ấy đã duy trì suốt gần 2 năm.
tat-ca-vi-dinh-menh-cay-dang 

Rồi đến một ngày, hai người cùng thi đậu vào một ngôi trường đại học. Tình bạn ấy là càng gắn bó hơn, và một mối tình trong sáng đã len lỏi vào trong cái tình bạn ấy suốt những năm tháng sinh viên.
 Lâm không có điều kiện như những người con trai khác, để mỗi ngày lại tới đón người yêu trên những chiếc xe đắt tiền. Nga thì chẳng đòi hỏi gì hơn, vì niềm hạnh phúc lớn nhất của cô là mỗi cuối tuần lại được ngồi trên chiếc xe đạp mà người yêu chở, được lắng nghe tiếng sao diều cùng người ấy ở những công viên nhỏ trong thành phố, được xem những đoạn clip lãng mạn mà người ấy làm tặng cho riêng cô.
 Nhưng rồi cuộc sống chẳng như những gì chúng ta mong. Gia đình Nga đã phản đối mối quan hệ giữa hai người. Họ không bao giờ chấp nhận chuyện đứa con gái duy nhất của mình đến với một người con trai nghèo, tương lai còn chưa rõ.
 Ngày ra trường, hai người hẹn ước, và khắc lên hai mảnh trái tim bằng ngọc dòng chữ: “Hẹn ước 5 năm” . Anh sẽ tới một thành phố có điều kiện tốt hơn, nơi anh sẽ cố gắng để tạo lập sự nghiệp. 5 năm sau, ngày mà nhà trường tổ chức họp mặt cho những người cùng khóa, anh sẽ trở về và sẽ chính thức cầu hôn cô.
 Hẹn gặp nhau lần cuối để rồi chia tay. Nhưng Nga đã không tới được, cô đã gặp tai nạn khi đang trên đường tới chỗ hẹn. Lâm đau lòng nhìn Nga bất tỉnh trên chiếc giường màu trắng của bệnh viện. Lâm khóc, anh hận mình tất cả. Gia đình Nga không muốn Lâm đến gần con gái họ. Nỗi đau giằng xé, Lâm không thể rời xa người yêu. Anh xin gia đình Nga được ở bên cho đến khi cô bình phục, anh hứa sẽ ra đi. Họ đồng ý.
 Vậy là từ đó, ngày nào anh cũng đến với cô, lại nắm tay cô, lại khóc. Cảnh tượng khiến ngay cả cha mẹ Nga cũng cảm động, nhưng những thành kiến về địa vị đã hằn sâu trong suy nghĩ họ, chẳng dễ gì thay đổi.
 Cô gái vẫn nằm đó, bất tỉnh, 1 tuần, 2 tuần trong sự lo lắng của mọi người. Rồi một hôm, bác sĩ thông báo cô có dấu hiệu hồi phục, đấy cũng là ngày Lâm thực hiện lời hứa của mình, anh phải ra đi.
 Nga trở về với cuộc sống bình thường. Cô sớm tìm lại được những ký ức, những thói quen của cô. Chỉ có một điều: cô không còn nhớ bất kì một chi tiết nào về người yêu nữa. Lâm như một người chưa từng tồn tại trong cuộc sống của cô. Còn Lâm, anh đã không hề hay biết về điều đó.
 Mỗi tối, anh không thể đến bên cô, mà chỉ biết lặng lẽ đứng ở phía xa, nhìn lên cửa sổ phòng cô, nơi cô vẫn hay ngồi online nghe nhạc. Anh buồn khi nghĩ rằng người yêu đã quên mất anh (Lâm không hay biết chuyện Nga mất trí nhớ về mình ). Nga bắt đầu đi làm. Cô gái trẻ xinh đẹp, dễ mến, biết bao nhiêu kẻ sẵn sàng làm cây si ngay từ lần đầu gặp đầu tiên. Hôm xe cô bị hỏng, một chàng trai ga lăng cùng cơ quan đề nghị chở cô về. Và đấy cũng là ngày Lâm rời bỏ thành phố này.
 Thời gian trôi qua, Nga gặp lại những người bạn đại học của mình. Họ hỏi cô về chuyện tình lãng mạn với Lâm, họ hỏi cô về Lâm. Nga như con nai vàng ngơ ngác, nghe bạn bè nhắc về một chuyện tình đẹp của ai đó, nhưng lại bảo là của mình. Lâm – một cái tên nghe hết sức bình thường, nhưng nghe bạn bè kể, giống như cái tên ấy chỉ thuộc về riêng cô. Họ cho cô xem những tấm ảnh mà họ chụp chung với hai người. Nga như một người mất phương hướng. Cô nhìn thấy mình luôn hạnh phúc khi đứng cạnh một người con trai mà cô chẳng thể nhớ là ai. Bạn bè cô bảo đấy là Lâm. Cô cố gắng lục lại trong kí ức của mình về tình yêu ấy, nhưng trống rỗng. Cô đặt tay lên ngực, cầm chiếc dây chuyền một nửa trái tim còn khắc 2 chữ: “Hẹn ước” mà chẳng biết là ai tặng. Rồi như có một cái gì đó trở lại với cô, hình ảnh về một người con trai mờ nhạt, lúc xa, lúc gần đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô. Cô nhớ lại những ngày bất tỉnh trong bệnh viện, dường như có một ai đó luôn ở bên cô. Không hẳn đấy là cha mẹ. Cô cảm nhận được những cái xoa tay ấm áp, nhẹ nhàng, cô nghe thấy những tiếng khóc khe khẽ, rồi những giọt nước mắt nóng hổi rớt trên tay cô. Cô cảm nhận rất rõ sự yêu thương mà người ấy dành cho mình, nhưng lại chẳng thể nào nhớ nổi đấy là ai. Cô nhớ kí ức vui vẻ bên một ai đó, người đã cho cô rất nhiều những kỷ niệm êm đềm, người đã bước vào cuộc đời cô, một phần không thể thiếu của cô nhưng người ấy giờ ở đâu. Cô nghe người bán nước trước đưới cửa kể về một thanh niên vẫn âm thầm dõi lên căn phòng cô vào mỗi tối, và giờ thì không còn nữa. Cô khóc, tại sao người ấy không đến tìm cô, tại sao người ấy lại xa cô. Phải chăng cô đã làm gì có lỗi. Trong bóng đêm, cô đau đớn giữa những kí ức mơ hồ. Cô muốn đưa tay ra nắm bắt, nhưng không thể được. Dường như những kí ức ấy không còn thuộc về cô nữa. Cô hận mình không thể nhớ nổi được người mình yêu. Màn đêm, cô đau đớn gọi tên: Lâm ơi, Lâm là ai ?
 5 năm trôi qua, ngày họp mặt của những người bạn cùng khóa. Nga trở về trường cũ, vẫn trẻ trung, vẫn xinh đẹp, vẫn làm mê hồn biết bao chàng trai khác. Cô gặp lại bạn bè cũ. Một chàng trai tới gần cô, giống như một người bạn thân khác, người ấy hỏi thăm về cuộc sống, công việc của cô. Cô cảm nhận rất rõ được sự vui mừng của anh ta khi nghe cô kể về cuộc sống yên ả và những thành công trong công việc. Nhưng cô thấy đôi mắt anh ta để lộ rõ nổi buồn và thất vọng khi nhìn cô đưa tay gọi người yêu tới. Anh ta không nói gì nhiều về mình, mà chỉ nói về một cuộc tình 5 năm, một lời hẹn ước đã đeo đuổi theo anh suốt những năm tháng qua. Rồi anh ta bước đi.
Trong hội trường ồn ào, Nga nghe thấy tiếng của ai đó gọi lớn: – “Lâm IT, sao về sớm vậy” .
 5 năm trôi qua, chưa có ngày nào Nga không tự hỏi: “Lâm ơi, Lâm là ai?”. Bất giác có một cái gì đó, cô ngoảnh mặt lại. Người con trai mà nãy giờ trò chuyện với cô đang bước lên chiếc taxi màu bạc. Cô đuổi theo, nhưng không kịp nữa. Người giữ xe hỏi tên, rồi đưa cho cô chiếc dây chuyền có một nửa trái tim còn lại, kèm lời nhắn: “Chúc em hạnh phúc” Chiếc dây chuyền vẫn còn khắc rõ 2 chữ: “5 năm
 ”Hẹn ước – 5 năm” hai mảnh trái tim, có thể Nga sẽ chẳng bao giờ nhớ được về lời ước ấy, giống như những ký ức mờ nhạt về Lâm. Hoặc có thể cũng sẽ có 1 ngày cô sẽ nhớ ra tất cả mọi điều cùng với sự dằn vặt về bản thân. Nhưng chắc chắc, hai người sẽ chẳng bao giờ đến được với nhau nữa. Bởi vì 5 năm qua, Nga đã sống, một cuộc sống gần như không hề có Lâm. Còn Lâm, anh đã ra đi mãi mãi cùng với nỗi buồn vì người yêu đã quên anh, quên đi lời hẹn ước hôm nào.
Chẳng ai có lỗi…
Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng mà thôi…

Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu.


 
Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu

Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.

Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn.
Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."

Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.

Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."

Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.

Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?

Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"
...
"Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.

*Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người. *

Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.

.
Quán cafe quen thuộc. Từng giọt cafe chậm rãi nhỏ. Nhấp một ngụp cafe. Đắng ngắt như tâm hồn của em bây giờ. Mọi thứ đã kết thúc. Nhẹ nhàng nhưng đau nhói. Nếu anh không phải là giấc mơ thì em sẽ bước ra khỏi giấc mơ ấy và trở về thế giới hiện tại. Riêng em.
 
Mình quen nhau. Tình cờ. Có lẽ tình cờ nên bây giờ em mới nhận ra “ cái gì nhanh thì cũng dễ qua nhanh”. Nửa năm quen anh, em sống mà chẳng hề biết gì về cuộc sống của anh. Em  vốn tính đa nghi nhưng với anh dường như sự phòng thủ ấy lại yếu ớt. Nghe anh nói gì tin ấy. Khi nhận ra, mọi thứ đều không phải như em vốn nghĩ..vỡ tan..nhói đau..nhưng trái tim đã trót yêu thì  làm sao để có thể bắt nó quay trở lại như ban đầu. Em không còn là cô bé nhí nhảnh, em trầm ngâm hơn. Giữa công việc và tình cảm em luôn rạch ròi. Nhưng với anh, em đã không thể rạch ròi.



Anh xấu hổ vì đã nói dối em, nhưng anh không muốn điều đó. Cuộc sống gia đình đã khiến anh mệt mỏi, em đừng nhắc đến. Nhưng anh không dối em là anh thích em. Nực cười thật đấy, một người đàn ông đã có gia đình, một người đàn ông đã gặp phải một vụ xi căng đan cả TP biết, vậy mà riêng em không biết. Vẫn ngờ ngệch, anh chưa có gia đình. Phải rồi, vì anh giỏi, anh nghiêm túc, anh nhẹ nhàng và anh khéo nịnh. Bé con của anh, anh thích cách nói chuyện và cá tính của bé. ừm..một người đàn ông 36 tuổi,sao lại không bị hớp bởi một cô bé mới 21 tuổi, trong trẻo, thông minh và dễ thương như anh vốn nhận xét.

Em biết và thân với anh tất cả chỉ qua mail, anh hướng dẫn và truyền đạt cho em những kinh nghiệm nghề nghiệp, em học nhiều, em cũng đi viết không ít nhưng có lẽ anh là người thầy đầu tiên giúp em vỡ ra nhiều thứ, cách viết như thế nào, tìm để tài ra sao, những cái mà trên trường các thầy cô cũng nói nhưng tai nọ ra tai kia..

Em không hề quan tâm đến anh như thế nào, bởi vì em tin..anh không nói dối..ngay cả anh không bao giờ gọi điện, anh không nói gì đến cuộc sống của anh, ngay cả khi anh bị tai nạn mổ lấy đinh, anh cũng nhắn em đừng về, anh sợ em mệt. em và anh cách xa nhau cả trăm cây số. em chưa bao giờ gặp anh. Nhưng thứ tình cảm dành cho anh thì không hề cách biệt. Mặc kệ anh nhiều tuổi, mặc kệ không biết anh ở trong ấy như thế nào, chỉ biết, mỗi lần mở hộp thư không thấy mail của anh sáng đèn, em lại nôn nao chờ đợi, mỗi ngày anh đều bảo em gửi cho anh một cái ảnh hôm nay em làm gì, em ở đâu, mỗi tháng em phải viết được bao nhiêu bài như thế nào…

Anh viện cớ mình già nên không muốn gửi ảnh cho em. Em tin..nhưng lại giả vờ giận dỗi…ngoại hình của anh như thế nào anh đã miêu tả cho em nên không khó gì em nhận ra người đàn ông trong ảnh với cặp kính trắng, cái trán bị hói thì không lẫn vào đâu và đặc biệt là cơ thể thấp, đậm nhưng trắng trẻo, không giống gì một người lăn lộn với nghề, mặc dù biết anh đi liên tục, anh say sưa với công việc viết lách có thể dành cả tiếng không hỏi thăm em như thế nào mà say sưa nói về viết lách như thế nào..viết lách là phải như thế nào..
Có lần nói chuyện về công việc, một bên là cô sinh viên, một bên là ông nhà  lão thành với nghề, kinh nghiệm đầy mình lại bị cô sinh viên chân chưa ráo nước cãi cùn…anh đã thắng thắn mà nói “ nếu học báo mà không thích đi, không yêu nó thì tốt nhất em nên tìm cho mình công việc hành chính, đừng theo đuổi nếu lười biếng”. Giận vì anh luôn mắng là mình lười, giận nên lại càng cố gắng để anh thấy mình không kém cỏi.

Với công việc anh thẳng thắn, nghiêm túc, nhưng khi công việc ngoài lề, anh lại là một người tế nhị, nhẹ nhàng, dường như anh nắm bắt được hết tâm trạng của em.
Tết anh không lên nhà chơi như anh đã hứa “ tết anh để cho em đi chơi với bạn trai chứ”, tết anh bận đi làm báo tết nữa.. bao giờ em về quê anh đưa em đi công tác ở miền núi”. Em vốn thích mạo hiểm, em thích viết bài ở những nơi xa xôi, hẻo lánh, thích viết về cuộc sống của đồng bào dân tộc, khám phá ra những điều lí thú..đi nhiều và viết nhiều. Đi cùng anh “một cây đa cây đề” của làng báo viết về các huyện miền núi thì còn gì tuyệt hơn. Một nhà báo lâu năm, trụ vững được ở một tòa soạn báo lớn phải giỏi và tâm huyết.

Em thản nhiên nhận những điều tốt đẹp ấy, vô tư trong sáng và chẳng bao giờ nghi ngờ, bận tâm. Một người đã nhiều tuổi mà chưa có gia đình, có vấn đề gì ẩn chứ trong ấy. em không biết. em vô tu mãi thế. và tình cảm cứ nhẹ nhàng mãi thế, mặc cho mấy đứa bạn đùa “ sau này, con mày cũng có quả đầu sân bay như cái chú í..”.. anh chưa bao giờ nói anh yêu em, anh chỉ nói anh nhớ em..ừ..anh quen sự có mặt của em trên mạng, anh chẳng bao giờ nói chuyện với cô nào qua mail, anh chẳng bao giờ có thời gian để tán chuyện linh tinh vì với anh lúc nào cũng bận và bận với tin bài..nhưng bất cứ lúc nào em hỏi bài, lúc nào em thắc mắc anh luôn dành thời gian nói cho em nghe. chẳng bao giờ anh nói về tương lai, chẳng bao giờ anh hứa gì hết, nhưng em lại hình dung ra cuộc sống tương lai của mình như thế nào, nhiều lúc trêu đùa anh “ em thích anh thật thì sao”.. “ không sao cả, đó là điều may mắn và hạnh phúc của anh”.. em nghĩ đến những lúc đi làm về được nấu cơm, chăm sóc gia đình và mặc cho anh mải mê với công việc trong phòng làm việc.

giá như không có buổi tối hôm đó, giá như không có một người bạn trước cùng làm báo với anh mà em tình cờ quen thì em sẽ mãi vô tư, sẽ mãi nhõng nhèo chọc đùa anh và mãi nghiêm túc với những chỉ dẫn trong công việc viết lách..
-         Anh có biết anh..không ?
-         Có
-         Anh ấy đã có gia đình chưa anh?
-         Có rồi, hình như có con học lớp 1 hay 2 gì đó? khi anh chuyển công tác, anh cũng không gặp.
Em có nghe nhầm không, em sợ anh bạn ấy nhìn thấy vẻ bối rối của em nên lảng qua chuyện khác, nhưng vẫn hỏi anh ấy về anh nhiều hơn..vậy mà em chưa bao giờ biết, em chưa bao giờ hỏi..hóa ra anh đã có gia đình mà không hề cho em biết, giá như em đừng biết để em mãi có tình cảm nhẹ nhàng, tốt đẹp ấy cho anh. Giá mà em đừng nghe nhiều hơn nữa nhưng vụ căng đan mà anh có..Giá mà em biết sớm hơn chút nữa để em đừng có tình cảm khác ngoài công việc, em sẽ nghiêm túc trong công việc mà không hề đoái hoài gì đến gia đình anh.

Em đau nhói, nửa đêm, nhắn tin “ tại sao anh lại nói dối em, tại sao anh phải nói dối. anh đã có gia đình thì làm sao, em có như thế nào đâu mà phải dấu”. ngoài tin nhắn lạnh lùng của anh là sự im lặng đến não nề “ em không còn ai yêu nữa sao, lại yêu người đã có gia đình”. Nước mắt em lưng tròng, em ích kỉ, em bị tổn thương, em có nói là em yêu anh đâu, em có nói gì đâu. sao anh nhắn những tin kì cục với một mớ hỗn độn nữa thế.. Mấy ngày anh không liên lạc, em nhắn tin hỏi, lên mạng nói, gọi điện anh không nghe. Em giận dỗi, trái tim em chao đảo, anh nói dối em nửa năm trời, em thấy anh tệ, anh nói dối em đã tệ, anh dấu chuyện gia đình còn tệ hơn. Mặc dù em với anh chẳng có gì, chẳng gặp nhau nhưng tính tình ngang bướng, một chút ích kỉ, một chút chao đảo về anh. Tất cả làm cho em bực dọc, em khốn khổ về sự biến mất lạ kì. không giải thích, không nhắn lại…giá như anh cứ lên mạng, anh cứ gọi điện anh nói thẳng là anh nói dối thì sao, em có thấy sao đâu, em vẫn tôn trọng, em vẫn cảm kích bởi sự tài năng làm báo của anh cơ mà, nó có liên quan gì đến chuyện khác đâu chứ. Anh nói dối em nhưng vẫn luôn gọi anh là sư phụ mà chẳng nghĩ đến chuyện anh đã từng nói dối, anh đã từng thích và anh nhớ em.

Bỗng! anh xuất hiện..anh xin lỗi, anh tự nhận mình nói dối, anh nhận mình sai khi nói dối em. Anh nhận là anh không nói về gia đình nhưng chuyện gia đình đã quá mệt mỏi với anh mà anh không muốn nói. Em nghe ai đó nói về anh như thế nào, anh biết, nhưng những gì mà em biết đáng lẽ ra em không nên biết.
Cứ cho là em tin anh, anh có điều gì đó khó nói chuyện gia đình. Làm báo nhiều khi phải hi sinh nhiều thứ, ngay cả gia đình. Nếu chẳng may không có một người vợ hoặc một người chồng biết cảm thông thì sự thành công trên mỗi bước đi chỉ là một nửa. Em là người nhạy cảm và em cũng lờ mờ hiểu ra..dường như cuộc sống gia đình anh có gì đó không ổn. Anh vượt cả trăm cây số chỉ đến gặp em. Quán café. Chiều mưa. Lặng im. .
Note hay - Em bắt đầu linh cảm khi những buổi nói chuyện nhạt nhạt, hờ hững xuất hiện cùng những lần em anh off  khi em online và online khi em out.
 
Em bắt đầu cảm nhận được sự xa cách trong những dòng tin nhắn. Khoảng cách giữa chúng ta. Hình như anh…? …đổi thay.
Và em sẽ dừng lại. Dừng lại để anh không phải bận tâm về em nữa? Dừng lại dù trái tim rất đau. Dừng lại chưa hẳn vì hết yêu. Vì sao ư?
Em vẫn nhớ bàn tay ấy, tình yêu ấy.
Vì em đã bao lần tự hỏi, sao em phải buông tay anh ra, khi trái tim vẫn còn yêu. Sao em phải quay lưng bước đi khi em biết rằng em luôn muốn được đối diện với anh chứ không phải trốn chạy thế này..…Sao em…???
Vì em sợ em sẽ quen có anh để rồi một ngày không có anh em sẽ không thể một mình được nữa.
Vì em sợ một ngày em sẽ không cần anh nhiều đến thế.
Vì em sợ một ngày vật đổi sao dời như bao sự đổi thay tất yếu em đã và đang chứng kiến.
Vì em sợ rằng em đang vô tình chiếm dụng khoảng không trong anh một cách ích kỷ.
Vì em sợ rằng có bao người xứng đáng bên anh hơn em lúc này.
Vì em sợ vòng tay em quá bé nhỏ sẽ không thể giữ anh bên mình.
Em sợ em đau khổ? Sợ mình tổn thương nên đã “trốn chạy” cảm xúc của riêng mình. Phải chăng em vẫn chưa qua cái tuổi mộng mơ hay em chưa chịu từ bỏ những gì em đang tưởng tượng.
Và phải chẳng những sôi nổi, nhiệt thành vẫn đang trong em, nên em sợ… Sợ rồi em sẽ đòi hỏi, chiều chuộng những điều em chưa được, chưa nên có được. Sợ rồi sẽ có một vết rạn trong anh, trong em. Sợ rồi vết rạn ấy không thể lành và nó sẽ mãi mãi mang anh đi xa khỏi em. Không nên bước tiếp lúc này phải không anh?
Em dừng lại để một mình trong niềm vui của những bữa tiệc, nỗi buồn của sự cô đơn đến trống trải. Dừng lại, để biết đến phút cuối – ai sẽ là người ở bên cạnh mình, để biết ai sẽ chạy theo mình, để biết ai sẽ yêu thương mình – THẬT LÒNG!
Và, nếu vì một lý do nào đó, anh không thể đưa em trở về:
Em vẫn sẽ mong anh được hạnh phúc, được chăm sóc.
Em mong sớm xuất hiện người con gái mang ấm áp yêu thương đến cho anh. Những điều em biết em không thể làm được…dù thật lòng em rất muốn bằng một cách nào đó mà em chưa tìm ra.
Cô ấy là người như thế nào: ở đâu, làm gì, có xinh không, có thông minh, đáng yêu, có hài hước và có yêu anh nhiều không  ??? ??? ??? ??? ???
Em muốn biết nhưng em sẽ không hỏi đâu…! Nhất định sẽ ko hỏi đâu.
Cô ấy sẽ là lý do và động lực để anh trưởng thành hơn.
Cô ấy sẽ nắm lấy tay anh trên con phố đông người vào những dịp lễ tết.
Cô ấy sẽ cùng anh chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống.
Cô ấy sẽ làm điểm tựa để anh thực hiện được những điều anh mong ước.
Cô ấy sẽ làm được nhiều hơn nhiều hơn những gì em có thể nghĩ được.
Hơn hết em hi vọng và tin anh sẽ tìm được người con gái hiểu biết và yêu anh thật nhiều.
Hạnh phúc anh nhé.
Trên mỗi cuộc hành trình về nhà hay trở lại trường này đều tồn tại một thứ gọi là khoảng cách. Chuyến tàu hay chiếc ô tô khách đưa anh càng về đến gần nhà, đưa anh đến càng gần trường thì cũng có nghĩa là anh đang ở càng xa em hơn…
 
Chắc chắn tất cả những ai đã từng yêu, đang yêu sẽ yêu cũng đều tự hỏi tại sao trong tình yêu lại tồn tại những khoảng cách “khó chịu” đến như vậy. Tại sao hai người yêu nhau luôn muốn gắn bó bên nhau nhiều khi lại cứ phải xa nhau. Giữa họ vào một số thời điểm vẫn luôn tồn tại một khoảng cách – cả về thời gian không gian. Người này chờ đợi người kia trong hy vọng đi cùng những giấc mộng đẹp trong từng giấc ngủ yên bình họ chúc nhau trước khi đi ngủ. Họ yêu nhau đợi chờ từng phút giây để được đến bên nhau. Mọi cảm xúc đặc biệt đều đến với họ một cách tự nhiên. Họ đã yêu nhau thực sự.


Trên mỗi cuộc hành trình về nhà hay trở lại trường này đều tồn tại một thứ gọi là khoảng cách. Chuyến tàu hay chiếc ô tô khách đưa anh càng về đến gần nhà, đưa anh đến càng gần trường thì cũng có nghĩa là anh đang ở càng xa em hơn. Anh biết, những lúc chúng mình học tập hay sinh hoạt ở hai nơi khác nhau, cả hai đều chỉ có một mình, một mình đối diện với bộn bề cuộc sống, với những hiểm nguy do cuộc đời đem lại. Anh thấy lo lắng. Anh sợ em gặp nhiều khó khăn, sợ em phải chịu đựng những thứ khó chịu hay buồn đau một mình. Thậm chí anh sợ mất em. Anh yêu em nhưng hiện tại không thể bên em mọi lúc. mọi nơi. Nhiều khi anh cảm thấy mình bất lực vì tạm thời chưa thể cũng chưa đủ khả năng chăm sóc, quan tâm đến em chu đáo nhất mà những người yêu nhau có thể làm cho nhau. Anh không dám nói cũng không muốn nói ra (hi vì em không cho nói  – nói trộm một ít thôi) nhưng quả thực em thiệt thòi quá nhiều thứ khi yêu anh. Anh thấy mình thật may mắn khi có được tình yêu của em. Tình yêu đó đã tiếp thêm cho anh rất nhiều sức mạnh niềm tin cũng như niềm vui sống. Cuộc sống của anh thật vui khi có em luôn ở bên.

Anh Nhớ em vô cùng. Mỗi chặng đường, những miền đất anh qua, trong đầu lúc nào anh cũng chỉ nghĩ về em với cảm xúc nhớ nhung, lo lắng hòa trong niềm hạnh phúc trào dâng. Mỗi khi chuyến tàu hay chiếc xe khách tạm dừng ở nơi đó, anh cồn cào gan ruột, đầu óc anh như muốn nổ tung. Nỗi nhớ em dâng trào. Đôi chân anh chỉ định bước xuống… hướng về nơi Em Nhưng rồi anh đã cố dùng lý trí của mình để kiềm chế con tim cảm xúc đang dâng trào mãnh liệt trong nó. Anh nói cho em đôi điều tưởng tượng về viễn cảnh chúng mình gọi nhau bằng hai tiếng thân thương mà giản dị “Anh ơi!” “Em ơi!” rồi cả hai ôm chầm lấy nhau, vỡ òa trong niềm hạnh phúc trào dâng như thể sau bao ngày xa cách. Em cười bảo: ” Như là phim Hàn Quốc ấy!”. Anh nhìn em: “Không cần, chỉ có anh em là đủ không cần giống hay thêm cái gì hết”. Em chốt lại ” Em cũng nghĩ như anh, chỉ cần có thể chúng mình luôn có nhau bên nhau mãi mãi”….Anh cùng Em cười tươi trong niềm hạnh phúc đang tỏa ra mãnh liệt từ tận sâu thẳm hai con tim đồng điệu….

Tình yêu không thể thiếu đi cũng không bao giờ là không có những khoảng cách. Nhưng những khoảng cách những thách thức đó càng giúp chúng mình hiểu nhau hơn, giúp cả hai thấy được rõ hơn giá trị to lớn mà tình yêu mang lại cho chúng mình. Tình yêu sự chờ đợi làm cho chúng mình thêm yêu nhau hơn, muốn gắn bó với nhau hơn nhận thấy rằng những khoảng thời gian chúng mình bên nhau thật sự quá tuyệt vời mà trên đời này không có gì có thể so sánh được. Chúng mình luôn hiểu rằng tình yêu là những hy vọng, những hy vọng đẹp đẽ sẽ nối tiếp nhau trong những ngày tháng chúng mình chờ đợi…Những đợi chờ sự sẻ chia của những người yêu nhau nguyện dành cả cuộc đời mình cho nhau. Anh Yêu Em mãi mãi chỉ Yêu mình Em.

ST

Không cần phải chạy trốn tình yêu làm gì, bởi Thế giới của những người đang yêu rất nhỏ bé.
Không cần phải cố quên đi một người.
Nếu trong tim ta bóng hình ấy chưa bao giờ phai nhạt.
Có thể chúng ta ở trong nhau bằng một tên gọi khác.
Bằng những sợi dây vô hình ràng buộc rất riêng…
Có những mối quan hệ không thể gọi tên.
Nhưng vẫn chứa đựng bên trong những điều thiêng liêng không dễ mất.
Vì thế giới của những kẻ yêu nhau là rất chật.
Nên lối rẽ nào cũng rất dễ gặp nhau…
Dù đã từng gian dối để bầm đau.
Để nghẹn ngào môi và tim rung lên khắc khoải.
Dù đã cứa vào nhau những cơn đau mãi mãi.
Vẫn không giữ nổi tim mình, đập loạn nhịp khi thoáng qua nhau…
Tình yêu thật sự có dễ lãng quên đâu.
Phải mất bao lâu để quên đi những thói quen yêu thương đã trở thành cuộc sống?
Nên nếu đã không thể quên thì cũng không cần phải cố gắng.
Chỉ cần để lòng mình thấy thật bình yên…
Rồi đến một ngày, có thể tự sẽ quên.
Hoặc nhớ mong sẽ đưa tin yêu trở lại.
Vì có những điều, dù đổi thay cũng vẫn là mãi mãi.
Vì Trái đất tròn, thì yêu nhau xa mấy cũng về lại với nhau…
Đời người như những chuyến tàu, cứ mải miết chạy xuyên suốt từ quá khứ và vụt qua hiện tại hay dọc những miền ký ức mong manh. Có những chuyến tàu quên mất rằng Cần có một sân ga...
 
Đời người như những chuyến tàu….
Có chuyến tàu mang tên Hạnh phúc, quên mình cần một sân ga Hài lòng; Chấp nhận mà cứ mải miết chạy qua những Yêu thương, để rồi một ngày đánh rơi Hạnh phúc.
Có chuyến tàu mang tên Đau khổ, quên mình cần một sân ga Quên lãng. Cứ chạy mãi đoạn đường đã vỡ tan những niềm tin và hi vọng. Một ngày nhận ra đã tốn quá nhiều thời gian cho một quảng đường gập gềnh, trắc trở.
 Có chuyến tàu mang tên Ký ức, quên mình cần một sân ga Bình yên để ru quá khứ. Cứ chạy mãi miền kỷ niệm đã bị bỏ quên. Để rồi một ngày chợt nhận ra đã rời quá xa hiện tại, muốn quay lại cũng không đủ “nhiên liệu” để tiếp tục hành trình.
Đời người là những chuyến tàu - Những chuyến tàu cần có một sân ga...
Và đời người… cần một sân ga mang tên Tình yêu… Phải không em?
 Có Tình yêu, hình như người ta đẹp hơn, đáng yêu hơn. Người ta nhìn đời bằng lăng kính nhiều màu sắc lấp lánh. Mỗi thời khắc trôi qua với họ đều đáng yêu và đáng nhớ, họ lặn ngụp trong biển yêu thương.
Có Tình yêu, hình như người ta bao dung và rộng lượng hơn. Người ta chia sẽ với mọi người bằng những từ “có cánh”, người ta không ngại tung hô đối phương của mình. Người ta sẵn sàng bỏ qua những điều nhỏ nhặt.
Người ta yêu! Người ta hạnh phúc! Họ có một sân ga đầy nắng yêu thương…
...họ có một sân ga đầy nắng yêu thương...
Những chuyến tàu trong đời em đã bỏ qua bao sân ga rồi anh nhỉ?
Sân ga Tình yêu từng dừng lại, nơi ấy, không có lắm hoa tươi và nắng vàng. Nơi ấy ngập mưa và giông bão. Nơi sân ga ấy, tình yêu ra đi…
Chứng kiến những tình yêu đang đơm hoa kết trái bỗng thấy cay cay nơi khoé mắt vì một niềm xúc động trào dâng. Thấy mừng vui cho họ và thấy thương cho mình, một tình yêu không trọn…
Những chuyến tàu cứ mãi miết chạy trên vùng ký ức của nhớ thương và tan vỡ. Một hôm lặng lòng, em chợt nhận ra mình chưa tìm ra được một điểm dừng của Bình yên…
Bỗng thèm dừng lại nơi một khoảng xanh của cỏ, mát của gió và mưa để chẳng suy nghĩ không thật.
Những chuyến tàu thèm khát một sân ga!
Những chuyến tàu thèm khát một sân ga....
Nét thú vị của nữ giới trong tình yêu vẫn là sự kín đáo, ý nhị, dù các nàng ngoài xã hội cũng năng động, “xông pha” và táo bạo không kém các đấng nam nhi khi giải quyết vấn đề nào đó. Biết cách “bật đèn xanh” cho chàng mà vẫn đảm bảo sự duyên dáng, tế nhị, bạn đã có “bí kíp” ấy chưa?

                                 Ảnh chỉ mang tính minh họa

1. Quan tâm một cách tế nhị
Tâm hồn và trái tim người đàn ông hay được ví như của đứa trẻ. Vì vậy, những người đàn ông độc thân luôn cần sự quan tâm chia sẻ nhất định về mặt tinh thần. Sự quan tâm nhưng không quá đi sâu vào “chi tiết” đời sống cá nhân bạn dành cho anh ấy, chính là cách thể hiện tình cảm tế nhị và duyên dáng. Một vài viên kẹo ngậm bạc hà khi viêm họng, hoặc lời hỏi thăm về công việc của anh ấy không tốn quá nhiều thời gian của bạn, nhưng nó thật sự rất có trọng lượng để thể hiện một tình cảm đằm thắm ngọt ngào.
2. Tạo cơ hội hẹn hò
Những cơ hội gặp gỡ chàng và tiếp cận gần hơn với chàng chính là việc bạn cần làm để có thể tìm hiểu cuộc sống của chàng nhiều hơn. Bạn cũng sẽ thỏa lòng ngắm nhìn chàng sau những ngày thầm thương trộm nhớ. Đừng quá bạo dạn nhưng cũng đừng ngại ngùng thái quá chính là bí kíp thành công cho những lần hẹn hò này. Làm rơi giấy tờ trong thang máy hoặc chạm mặt trong căng tin chính là những cơ hội “vô tình” mà bạn có thể tạo ra dễ dàng nhất.
3. “Đọc” cuốn sách của trái tim
Tiếp xúc với chàng nhiều hơn, khám phá tâm hồn chàng để hiểu rõ trái tim chàng là công việc cực kỳ thích thú cho bạn. Đây cũng là cơ hội thể hiện sự hấp dẫn trong con người bạn. Sự cuốn hút hai chiều này đã mở ra cánh cửa tình cảm tương lai của cả hai rồi đấy. Cố gắng tìm hiểu về chàng nhưng bạn cũng đừng bao giờ đụng chạm đến chuyện quá khứ trừ khi chàng muốn trải lòng. Chàng sẽ nhận thấy những “tín hiệu xanh” rõ rệt hơn từ tâm hồn sâu sắc và đồng cảm của bạn.
4. Thân thiện, cởi mở, hài hước
Bạn biết đấy, thân thiện khác với sỗ sàng, hài hước khác với kém duyên dáng, cởi mở khác với vồ vập. Vì thế, trò chuyện một cách thông minh để cho chàng cơ hội “đến gần” tâm hồn bạn không phải là một điều dễ làm. Nhưng nếu bạn thành công trong việc này, nó sẽ giúp bạn trở nên đáng yêu hơn nhiều phần trong mắt chàng. Có điều, bạn đừng lấy khuyết điểm của chàng làm “nguyên liệu” cho khiếu hài hước của mình, sẽ bị phản tác dụng đấy.
5. Những lời đề nghị “ẩn ý”
Bạn và chàng đã thân quen hơn, hiểu rõ tính cách của nhau và bạn cũng “tình trong như đã” rồi, hãy cho chàng những lời đề nghị... kín đáo. Bạn phải vào viện thăm người nhà bị ốm và nhờ chàng đưa đi. Dù không nói lời yêu, nhưng việc “công khai” chàng trước người thân trong nhà là một lời khẳng định khá vững rồi. Đi chơi với cả nhóm bạn chung, bạn có thể đề nghị một cách hài hước nhưng thật lòng như “em với anh hợp thành cặp bài trùng được đấy, anh chở em được không?”. Sự “ưu tiên” ấy đã ngầm cho chàng thấy tín hiệu đèn xanh của bạn rồi.
6. Đơn giản tâm hồn
Dù chàng của bạn là một người giỏi xử lý trong mọi việc nhưng với chàng, có lẽ phụ nữ vẫn là loài động vật rắc rối nhất. Vì thế chàng sẽ không giỏi đoán chừng ý muốn và tâm trạng của bạn. Bạn nên thể hiện tính cách “con gái” một cách vừa đủ để đáng yêu, chứ đừng bắt chàng phải mãi đoán mò và giải quyết mọi vấn đề mà bạn tạo ra. Khi người đàn ông mệt mỏi vì phải dò ý bạn, thay vì tiến tới, họ sẽ lại “bật đèn vàng” với bạn đấy.

An Phương
Theo thegioigiadinh


Mùa đông năm ấy thật lạnh, tuyết rơi nhiều khiến mặt đất biến thành một sân trượt tuyết trơn láng. Anh rùng mình khẽ xoa đôi bàn tay lạnh cóng kiên nhẫn ngồi đợi cô đến. Nơi anh và cô thường hò hẹn là một công viên nhỏ đối diện nhà cô. Anh đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ vẽ nhưng vòng tròn trên nền tuyết cứng. Trong mỗi vòng tròn đó anh đều viết một chứ “yêu” và tất cả chữ yêu đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt tác của mình như quên cả thời gian…

waiting Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?


Nơi Anh Chờ Em - Nguyên Vũ


Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh. Anh luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một người công nhân không thể xứng đáng với cô, sinh viên của một trường đại học. Tình yêu của họ xen lẫn với biết bao đau khổ dằn vặt khi gia đình cô ra sức ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh nhưng trái tim cô lại không thể. Cuối cùng không chịu được cô lao xuống cầu thang…

Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm chặt cô vào lòng: “Cuối cùng em cũng đã đến, anh đã sợ em không thể gặp anh!”. Bàn tay anh khẽ vuốt mái tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói:“Hôm nay anh phải về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất nhớ em!”, “Ban ngày mẹ em đi làm anh có thể gọi điện cho em, em sẽ chờ điện thoại của anh, như vậy sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau vậy, sẽ không buồn nữa!”. Cô nép mình bên vai anh thầm thì.

Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết trắng tên cô được viết bằng hàng trăm chữ yêu hợp lại, trái tim cô run lên vì xúc động, cô biết anh yêu cô rất nhiều. Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi dặn dò: “Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa xuân anh sẽ mặc nó được chứ? Như vậy thì lúc nào cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa!”. Nói rồi anh rút ra trong túi một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô: “Đây là một ít tiền lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé! Cẩn thận đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ”. Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt lăn dài…

Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói: “Anh hãy cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé!” Anh chưa kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô: ”Giữ gìn sức khỏe em nhé! Anh nhớ em rất nhiều!”. Cô gật đầu vẫy tay nhìn bóng anh khuất xa dần…

Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô. Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói: “Anh có phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi không? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm và không muốn gặp anh! Lần sau xin anh đừng bao giờ gọi điện đến nữa”. Anh đau đớn, lẳng lặng dập máy, nghĩ đến cô đang ốm, lòng anh thấp thỏm không yên.

Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên. Để bớt nhớ anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp: “Là em có phải không? Em sao rồi? Sao không nói gì? Em bị cảm đã đỡ chưa? Trả lời anh đi…Em!”. Cô không kịp nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức dập máy. Bà tức giận thẳng thừng nói với cô: “Nếu con còn ngang bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa!”. Cô đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn…

Nhớ lời anh cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng khuây khoảm cô lại đến nơi anh và cô thường gặp nhau, nhìn những chữ “yêu” anh viết cho cô còn sót lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng. Cô bước lên xe bus sang nhà người bạn thân tiếp tục công việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một tiếng “ầm” xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa sổ. Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh: “Hai xe đâm nhau rồi”, tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở cô thiếp đi không biết gì…

Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời gian của cô không còn nhiều nữa. Đến nửa đêm ngày thứ tư cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà khản đặc: “Con gái! Con có điều gì muốn nói không? Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con…” Cô mấp máy môi nói được những tiếng đứt đoạn: “Áo..áo…len… mang cho con!”. Mẹ cô sực tỉnh tìm cái áo len cô vẫn ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng “Con…nhớ… anh ấy!”. Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay! Nghe thấy tên anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi…

Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu…

Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm, khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô òa khóc. Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp: “Anh đã quay trở lại rồi đây! Em đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi..” Cô mấp máy định nói điều gì mà không thành tiếng, khóe mắt cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp đi.

Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt, cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng: “Đừng khóc nữa…Kiếp sau…em sẽ chờ đợi anh!”. Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông nghẹn lại: “Cô ấy đi rồi! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy, đó đúng là một kỳ tích. Bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên phụ lòng cô ấy!”

Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại. Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống ôm lấy cô gào lên tức tưởi:

“Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?”

Gocsuyngam