Blog

Joe's Food Blog
Hiển thị các bài đăng có nhãn Note hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Note hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: "Em nhớ anh!" Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.

Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.

Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau.

Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi quên mất cuộc hẹn với anh.

Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động...

Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: "Em đang ở đâu thế?" "Em đang trên xe buýt". "Bao giờ anh về đến nhà?" "10 phút nữa".

Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới.

Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống của anh từ đấy.

Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất...

Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không?

Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: "Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở... Em đến ngay nhé!" Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà.

Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ đó chính là vợ anh.

Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình.

Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi: "Anh... Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?" Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: "Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi". Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy.

Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất..
♥ ♥
Tớ biết, nếu người nói ra câu ấy là cậu, thì tớ sẽ hạnh phúc biết bao…
Nhưng không sao cậu ạ!
Đôi vai yếu mềm này có đủ tình yêu thương để làm chỗ dựa cho cậu.
Chẳng có gì là ngượng ngạo cả. Một khi tình cảm của tớ đã quá lớn.
Dựa vào vai tớ này…

shoulder to lean on Dựa vào vai tớ này…

Cứ như thể tớ đang chia sẻ hơi ấm cho cậu.
Những đêm cậu lo nghĩ, đơn độc nơi xa xôi, nơi chẳng phải là quê hương mình.
Dựa vào vai tớ này…
Cứ như thể mọi điều không thể thốt thành lời cậu sẽ kể cho tớ. Tớ sẽ lắng nghe bằng nhịp đập con tim mình.
Dựa vào vai tớ này…
Cứ như thể cậu đang buông mình xuống một chốn bình yên, không trằn trọc, không âu lo, không giá lạnh.
Và cứ khóc thoải mái cậu nhé, không cần ngại ngần, giọt nước mắt con trai đâu cần giấu vào trong.
Cứ dựa vào vai tớ này…
Tựa như cậu đã lắng nghe một ước nguyện rất gần: tớ cần cậu.
Chỉ một lời động viên nhỏ của cậu cũng có thể tô vẽ nên cái mạnh mẽ trong tớ. Mọi việc trở nên dễ dàng hơn khi có cậu bên cạnh.
Thế thì, dựa vào vai tớ này…
Để tớ biết rằng, có một người cũng cần tớ
Để đêm không dài
Để đông không lạnh
Để những vụn vỡ trong tớ sẽ rất chóng lành.
Thế nhé, mỗi ngày trôi qua tớ sẽ nhắc cậu: Dựa vào vai tớ này!
Sưu tầm



(...mượn em để làm bạn gái anh, sau đó mượn em để làm mẹ của con anh, cuối cùng mượn em để làm bạn cũ của anh, có được không?”)

* * *
Anh muốn trước hết là mượn em để làm bạn gái anh, sau đó mượn em để làm mẹ của con anh, cuối cùng mượn em để làm bạn cũ của anh...

Cho đến nay tôi vẫn không hiểu vì sao đã cho anh “mượn” tôi và có lẽ bắt đầu từ sự việc này, tôi đã vô tình rơi vào cái “bẫy tình” của anh. Bấy giờ tôi học ĐH năm thứ 2, anh học trên tôi một khoá. Hồi đó anh là trưởng ban thể thao của trường, là người hóm hỉnh, có duyên, tôi là một thành viên trong đội của anh.

Một buổi tối anh hẹn tôi đến, nói là có việc cần trao đổi. Tôi hỏi anh có việc gì, anh đằng hắng một tiếng rồi nói nghiêm túc:

- “Qua tiếp xúc, thời gian qua, anh thấy em là một cô gái hiền lành, đáng yêu, còn thái độ chân thành của anh có lẽ cũng để lại cho em ấn tượng sâu sắc…”. Tôi nhìn khuôn mặt thanh tú của anh dưới ánh trăng và chờ đợi anh nói tiếp. “Cho nên hôm nay anh mạnh dạn nói với em chuyện hệ trọng này…”

Tôi bắt đầu xúc động, vội chuyển ánh mắt từ khuôn mặt anh sang nơi khác.

- “Nếu vì ba chữ này mà quan hệ của chúng ta mất đi thì anh sẽ vô cùng hối hận; còn nếu vì ba chữ này mà quan hệ tin cậy giữa chúng ta tiến bộ thêm thì anh sẽ vô cùng sung sướng…”

Chân tôi giẫm giẫm trên mặt đất, tay phải nắm chặt lấy ngón tay cái của tay trái, đầu nóng ran, mắt nhìn đông nhìn tây không tự nhiên. Tôi tin chắc các cô gái mới nghe câu đó cũng có cảm giác như tôi. Anh chầm chậm nói:

- “Đó là: Mượn ít tiền!”.

Tôi ngửng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt hóm hỉnh của anh liền đứng dậy đấm cho anh một cái, anh vội lùi ra phía sau, cuời ha hả:

- “Ai bảo em nghe ba chữ ấy thì nghĩ đến ba chữ kia”.

- “Có tiền em cũng không cho mượn”. Tôi tức quá bỏ đi.

- “Ôi anh đùa em thôi, đừng giận nhé!”. Không nhịn được tôi cũng cười to

Tôi đã cho anh vay tiền và đúng như lời anh nói, quan hệ giữa chúng tôi ngày càng thân mật hơn, chúng tôi đã trở thành đôi bạn tốt – có gì cũng nói cho nhau nghe.

Khi anh ra trường, tôi rất buồn, còn anh chỉ nắm chặt tay tôi rồi đi. Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau qua điện thoại, anh kể cho tôi nghe những chuyện vui trong công tác, còn tôi cũng thổ lộ với anh những chuyện buồn. Lần nào anh cũng làm cho tôi vui, bất giác tôi ngày càng mong được nghe giọng nói của anh; tôi phát hiện ra tôi đã yêu anh ấy.

Sau khi tốt nghiệp tôi đến làm việc ở nơi anh công tác.

Một buổi tối sau nửa năm, ăn cơm xong, chúng tôi đi trên phố lớn để trò chuyện.

- “Chúng ta quen nhau đã lâu rồi nhỉ. Thời gian qua chúng ta đã rất hiểu nhau…”, anh nói.

Tôi nghĩ ngay đến cái đêm cách đây ba năm , không nín được cười, tôi ngắt lời anh và nói:

- “Có phải lại muốn mượn tiền không? Cứ nói thẳng đi!”.

- “Không, em hãy nghe anh nói hết đã”. Anh lại nói nghiêm trang như lần trước.

- “Được, được, anh muốn nói với em ba chữ, nếu vì ba chữ đó mà mối quan hệ tốt đẹp giữa chúng ta cuối cùng tiêu tan anh sẽ vô cùng hối hận; nhưng nếu ba chữ đó làm cho quan hệ tín nhiệm nhau càng tiến bộ hơn, anh sẽ vô cùng phấn khởi, có phải vậy không?”

- “Nói đi, anh muốn vay bao nhiêu?”

Anh không nói to như tôi nghĩ mà chỉ nói nhỏ nhẹ:

- “Anh mượn em ! "

......

- "Anh muốn trước hết là mượn em để làm bạn gái anh, sau đó mượn em để làm mẹ của con anh, cuối cùng mượn em để làm bạn cũ của anh, có được không?”


Ánh mắt dịu dàng của anh đã nhìn thấu trái tim tôi. Tôi đờ người không biết là mình đã gật đầu cho tới lúc anh ôm lấy tôi.

Sau khi kết hôn, tôi sống êm ả và hạnh phúc. Tôi thường nhớ lại cái đêm hôm đó, nghĩ đến khuôn mặt đứng đắn và nụ cười của anh dưới ánh trăng.

***
(The end - Bạn nghĩ ra người để mượn chưa? like và cmt nhé :)

(st - ^tt^)

Nếu anh nói là mãi mãi, đó là anh gạt em. Mãi mãi là 6 tỷ năm sau, cả anh và em đều không thể đợi được đến ngày đó.

Cái gì cũng đến lúc cạn kiệt, mặt trời cạn kiệt, không khí cạn kiệt, nhiên liệu cạn kiệt, vậy thì tình yêu sao lại không cạn kiệt cơ chứ?

Khi tình yêu đã cạn kiệt, tất cả sẽ trở thành tro bụi, không chút dấu vết. Lúc đó, có chắc em từng nhớ em từng hỏi anh : “Anh sẽ yêu em bao lâu?”

Anh sẽ yêu em dài lâu hơn cuộc sống của em, nhưng anh không thể yêu em dài hơn cuộc sống của bản thân.
“Nếu đã lựa chọn đi về bên trái, thì gặp phải những chông gai, chúng ta hãy mỉm cười và nói rằng, con đường bên kia chắc cũng khó đi như vậy; nếu đi về bên phải, gặp những giấc mơ đẹp đẽ, chúng ta cũng hãy mỉm cười mà nói rằng, con đường bên kia chắc cũng huy hoàng như vậy”.
….
Trong tình yêu, đôi khi người ta sẽ phải đưa ra những sự chọn lựa đầy khó khăn. Có thể đúng, mà cũng có thể sai. Nhưng dù thế nào thì cũng đừng hối hận, như vậy mới có thể hạnh phúc.
.
 

1. Chúng ta sinh ra chỉ với một trái tim… nằm sâu trong lồng ngực. Nó nhắc nhở chúng ta biết trân trọng tình yêu thương và biết yêu thương con người tận sâu thẳm trái tim chúng ta.


2. Mỗi người chúng ta sinh ra đều có hai mắt ở đằng trước bởi vì không phải lúc nào chúng ta cũng nhìn về phía sau, mà phải nhìn thấy những điều ở trước mặt, biết hướng về tương lai.

3. Chúng ta sinh ra ai cũng có hai tai- một bên trái, một bên phải- vì thế chúng ta nghe được cả hai phía, nghe cả những lời khen ngợi lẫn những phê bình, chỉ trích, để rồi phân biệt được đúng- sai.

4. Chúng ta sinh ra với một bộ óc… nằm kín bên trong hộp sọ. Vì vậy chúng ta thấy mình nghèo như thế nào đi chăng nữa nhưng thật sự chúng ta rất giàu, bởi vì không ai có thể lấy đi những gì bên trong bộ óc chúng ta, nó chứa đựng nhiều vàng bạc và châu báu hơn chúng ta tưởng.

5. Sinh ra ai ai cũng có hai mắt, hai tai, nhưng chỉ có một cái miệng… vì cái miệng là một thứ vũ khí vô cùng sắc bén. Nó có thể làm tổn thương, đe dọa hay thậm chí làm chết ai đó. Do vậy hãy luôn nhớ phương châm: hãy nói ít, biết nhận xét và lắng nghe nhiều hơn.



Nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại
"Nếu có duyên, chúng ta sẽ gặp lại nhau"
.................Hay lắm à :>


Nó set blast, close quick comment và gập laptop lại. Nó muốn ngủ một giấc, thật dài, thật say, ngủ cho quên hết mọi thứ đi. Quên cả anh nữa...
Anh có nghe trong gió tiếng leng keng
Tiếng phong linh reo vui khi gặp gió
Gió vuốt ve từng tiếng chuông nho nhỏ
Nghe phong linh hát một khúc tình ca...
"Yêu thương dễ đâu phai theo tháng ngày. Tất cả xếp lại, cất gọn vào trong tim, vậy thôi..."
Nó set blast, close quick comment và gập laptop lại. Nó muốn ngủ một giấc, thật dài, thật say, ngủ cho quên hết mọi thứ đi. Quên cả anh nữa...
- Anh xin lỗi. Anh không muốn làm em buồn như thế này đâu.
- Có phải nó là như thế này không anh?
- ...
- "Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt." Là như thế này sao anh?
-----
"Mình phải dậy. Phải dậy thôi. Không chần chừ nữa. Dậy!" Nó tự bắt mình thoát khỏi giấc ngủ chờn vờn những cơn mơ. Vào toilet rửa mặt, thay chiếc váy boho xinh nhất của nó, thả tóc ra và ra khỏi nhà. Định xỏ chân vào đôi tông, nó khựng lại. Đôi xỏ ngón màu trắng anh tặng nó. Tự cười khẩy với chính mình, nó nhặt hai chiếc dép và quăng vào tủ. Lát nữa về nó sẽ xếp hết những món quà của anh vào một cái hòm và khoá chặt lại. Nhưng đấy là chuyện của "lát nữa". Còn bây giờ, nó phải đi gặp một người.
- Xinh thế cô em? Trông chẳng có vẻ gì là vừa mới break up với người yêu cả.
- Em mà lại. Hehe, anh có bận không, giờ này cũng vắng khách. Ngồi nói chuyện với em một lát.
- Okie, vào bàn trong cùng nhé.
Nó thích ngồi nói chuyện với anh Thắng. Bình thường trông anh xởi lởi "vô duyên" vậy thôi, nhưng tâm sự những chuyện tình cảm yêu đương với anh rất thích, vì anh rất tâm lí. Anh là chủ một quán cà phê khá nổi. Ở độ tuổi của anh mà làm được như thế cũng là rất có tài đấy. Quán của anh Thắng toàn những người "chất" và có máu nghệ sĩ qua lại. Chính tại đây nó đã gặp anh đấy thôi.. Nào, stop.
- Thế nào, cô em họ của tôi? Dù sao thì yêu thương cũng đâu dễ phai theo tháng ngày, phải không? - Anh đặt ly Tequilla sunrise xuống trước mặt nó.
- Dù sao thì cũng chấm dứt rồi. Done. Over. Dứt khoát. Không níu kéo nhiều.
- Thì tính em thế mà. Tính nó cũng vậy, cái thằng...
- Không được nói xấu khách quen thế chứ! - Nó tủm tỉm.
- Quen thì quen chứ, dám đá em họ xinh xắn tuyệt vời của tôi là không được rồi. - Anh Thắng cười vang. - Nói thật chứ anh thì chả lo cho mày đâu, anh chỉ lo cho nó thôi ấy, hehe.
- Sao lại thế? Dỗi anh bây giờ đấy.
- Cô em lạnh lùng sắt đá của tôi ơi, seven-love thì cũng đâu ảnh hưởng gì đến em đâu, đúng không? Yêu thì yêu, hết yêu thì là bạn, đố mà moi được từ em một giọt nước mắt nào...
- Biết đâu đấy.
- Thôi chuyển đề tài. Hôm nay trời đẹp, mặc váy xinh xắn thế này định đi đâu đây?
- Lên Mega với em.
- Biết ngay. Thảo nào từ sáng đến giờ quán vắng te. Sẽ có quý nhân đến rước ông chủ đi mà, hì hì.
Anh Thắng ới một chị nhân viên ra trông quán hộ, rồi lục tục ra dắt xe đèo nó đi. Tự nhiên nó thấy thật may mắn vì có một ông anh họ chiều mình như thế này. Trời nắng, ít mây, một anh đẹp trai xì tai, đèo nó đi xem phim. Làm gì có nỗi buồn break up nào đâu...
-----
- Phim thế nào ?
- Em chả biết. Có xem đâu.
- Ặc. 85K của tôi! Em ơi là em, lần sau thất tình đừng đến tìm anh nữa nhééé.
Nó đấm vào lưng anh Thắng rồi cười khúc khích. Có tiếng nhạc chuông điện thoại. Của anh Thắng. Hình như là chị Trang. Chao ôi, nó yêu hai anh chị này điên lên được. Couple đẹp nhất mà nó từng thấy.
- Trang đang ở gần đây. Em có muốn gặp chị Trang bây giờ không?
- Ơ thôi, em tự đi về được mà. Hôm nào rảnh em đến nhà chị ấy chơi sau.
- "Tự về", tự về bằng cách nào? Nên nhớ là cô đã mất chàng xe ôm đẹp trai của mình rồi đấy nhé!
- Haiz. Thì đi cùng anh vậy. Chẳng có tâm trạng đi chơi với hai người đang yêu đương thắm thiết gì cả...
- Anh xuống lấy xe trước. Cứ thong thả váy bướm mà đi xuống nhé!
Bật cười. Nó ghét vào thang máy chật chội. Mở cửa Emergency, nó đi xuống, à, thực ra là nhảy hai bậc thang một lúc. Hồi xưa nó cũng hay đi cùng anh như thế này. Mải nghĩ lung tung, chợt nó va phải một người. Suýt nữa thì nó hét lên, may mà kịp ngăn lại rồi xin lỗi. Giống anh quá, giống đến kì lạ. Từ dáng đi, tầm vóc đến mùi Hugo Boss toả ra ngòn ngọt. Nhìn kĩ lại người nó vừa đụng phải. Không, nét mặt và nụ cười thì không giống anh. Không hiền như anh...
- Mặc váy mà đi đứng bạo thế em? - Anh chàng toét miệng cười.
- Em đã xin lỗi rồi mà.
- Ủa, mà hôm nay trời đẹp thế này, em gái đi xem phim một mình à?
- Chẳng phải anh cũng thế hay sao? Và em không đi một mình.
- Ờ, vì mai là sinh nhật anh rồi.
- Chả liên quan. - Nó thủng thẳng nói, và chợt nhận thấy là nó và anh này đang cùng nhau... đi xuống.
- Một trong những việc cần làm trước khi 18, là thử đi xem phim một mình.
- Chẹp. May là em còn một năm để thử việc đó. Thôi em đi trước đây.
- Ừ. Nếu có duyên, ta sẽ gặp lại nhau.
Nó lại thong thả bước xuống, chiếc váy xoè đung đưa theo từng nhịp chân nó.
-----
- Đỗ lại một tí. Tự dưng anh muốn mua hoa tặng Trang.
- Gớm, tự nhiên lại bày đặt thế.
- Hôm nay trời đẹp mà, hehe. Hướng dương hay lưu ly bây giờ?
- Lưu ly. Và em không thích gọi nó như thế. Forget-me-not hay hơn.
- Thôi, Trang có vẻ thích hướng dương hơn đấy. Đang ngồi trong quán cà phê ngay đằng kia kìa.
- Ừ. Mà tự nhiên em muốn đi bộ một lát. Đừng nói với chị ấy là anh đi với em. Lát em đi taxi về cũng được.
Thắng nhún vai, rồi cầm bông hoa màu nắng phóng xe đi. Ông anh đã quá quen với tính cách thất thường của nó. Nó nhoẻn cười, dợm bước đi khỏi hàng hoa dạo.
- Em mua hướng dương hay lưu ly?
- Cho em lưu ly đi. Thực ra em thích gọi nó là forget-me-not hơn.
Nó giật mình quay lại. Là anh chàng lúc nãy. Vespa trắng. Choáng ngợp. Anh ta cũng đã nhìn thấy nó, và (lại) toét miệng cười:
- Êu!
- Anh không xem phim à?
- À, anh nghĩ lại rồi, anh sẽ xem suất 21h30. Lúc í xem một mình mới sướng, hehe. Lại đi đâu đây? Ngồi cà phê với anh một tí nhé?
- Không. - Nó quay bước đi, cười thầm trong bụng. Người đâu mà tự tin thái quá. Đã thế thì nó cũng vênh.
- Thế nếu anh tặng em bó forget-me-not này?
15 phút sau.
- Anh đúng là một girl-killer chuyên nghiệp.
- Sao bé biết, hehe?
- Ngay từ câu đầu tiên anh nói với em, em đã thấy thế rồi.
- Chẹp. Bé cũng không phải loại vừa đâu nhỉ. Thôi uống nốt đi. Anh phải đi đây. Hẹn gặp bé sau.
- Okay.
Nó cúi xuống ly tequilla sunrise của mình. Lặng im trong phút chốc. Anh ta vẫn cố nán lại ngồi, như chờ đợi điều gì. Một lát sau, anh ta nói:
- Thế bé không định cho anh contact à?
- Không. Em mới quen anh được 30 phút. Em chỉ cần biết tên anh là gì thôi.
- Vậy cũng được. Anh là Tuấn. Nếu có duyên, chúng ta sẽ gặp lại nhau.

Anh cười, rồi đứng dậy và đi. Nó gật đầu chào, rồi cúi xuống. Mắt nó chạm phải bó forget-me-not với màu xanh kì lạ. Chợt nhận ra nụ cười vừa rồi của anh Tuấn không còn vẻ kiêu và láu cá lúc đầu nữa. Mà hiền. Rất giống anh...
Nó ôm bó hoa, đến quán của anh Thắng ngồi. Nó chợt liếc nhìn xuống dưới quầy bar. Đã lâu nó không dùng desktop. Mở máy ra và sign in Yahoo. Nick anh đang sáng. Nhưng không có status gì cả. Nó biết anh đang buồn. Anh vốn là người nội tâm và trầm tính. Anh hiểu nó hơn ai hết, và đến một lúc nào đó anh thấy nó quá khác anh. Thế là chia tay. Nó ngạc nhiên là mình không vướng bận nhiều. Có lẽ tình cảm nó đã dành cho anh chỉ là một thứ tình cảm vu vơ và trẻ con. Những gì thuộc về anh còn lại trong nó chỉ là kỉ niệm về một người anh lớn, một tình yêu "lớn". Tự nhiên nụ cười của Tuấn hiện ra trong đầu nó. Nó cười chính mình, rồi chăm chú nhìn vào bức ảnh hoa forget-me-not xanh nó vừa cài làm nền desktop.
- Nếu có duyên, ta sẽ gặp lại nhau.
Trời đất, đang ngồi ở đây mà nó cũng nghe thấy giọng của anh Tuấn vừa rồi à. Nó vặn to volume headphone. Chẳng nhẽ nó đang nhớ về một người nó mới gặp 2 tiếng đồng hồ trước?
- Nếu có duyên, ta sẽ gặp lại nhau, bé nhỉ?
Nó giật bắn mình và ngước lên. Tuấn đang cười nhăn nhở.
- Á! Anh làm gì ở đây thế?
- Đáng nhẽ anh mới là người phải hỏi em câu đấy. Em làm gì ở quán này, lại còn ngồi chễm chệ ở quầy bar nữa?
- Đây là quán của anh họ em. Anh là khách mới đúng không, em hay đến đây suốt mà đã lần nào thấy anh ở đây đâu?
- Ừa, mới ghiền được một tuần thôi. - Tuấn cười, và kéo ghế ngồi, đối diện nó.
- Trời đất, hôm nay anh ám em hay sao đó. Đi đâu cũng gặp anh à.
- Anh cũng nghĩ thế. Đến đâu cũng thấy bóng váy boho nè. Tối nay em đừng đến Mega nhé, chỉ còn một suất chiếu cuối trước khi anh 18 thôi đấy.
- Vâng ạ, thưa người nhớn. Anh có uống gì không?
- Một Mimosa đi.
- Anh chưa đủ tuổi uống champagne đâu nhé.
- Vớ vẩn. Em mê Tequila còn gì nữa. Nào, sign out Yahoo đi. Ngồi đây mà anh cũng nghe thấy tiếng Buzz từ headphone, tai em khoẻ thật đấy.
Nó ngượng ngùng tháo headphone và tắt máy. Vào bưng cốc Mimosa màu cam nhạt ra cho anh Tuấn, nó chợt thấy tim mình đập nhanh hơn. Chết thật, nó mới quen anh hơn 2 tiếng đồng hồ.
- A, forget-me-not của anh nè. Em cắm đấy à, có mắt thẩm mĩ ghê.
- Vâng, em khá kén chọn trong việc cắm hoa.
- À, lúc nãy đi đường anh mua được một cái chuông gió. Bằng gốm nhé, lạ không? Màu trắng. Nhìn đơn giản mà rất đẹp. Tặng em nè.
- Sao lại thế? Anh chắc chắn có đầy người để tặng, sao lại cho em?
- Vì hôm nay anh và em có duyên, hehe.
Nó treo tạm chiếc chuông lên giá để ly trên đầu nó. Công nhận là màu trắng nhìn đẹp thật. Màu trắng đã từng ám ảnh nó lâu, rất lâu. Vì màu trắng là màu của anh. Nhưng anh chưa từng tặng nó một chiếc chuông gió trắng như thế này. Anh chỉ bảo "trẻ con". Đã bảo anh và nó khác nhau quá mà...
- Nghĩ vẩn vơ cái gì thế?
- Nghĩ về ex.
- Thế thì cứ nghĩ tiếp đi. Trông mặt em lúc này rất hay, haha.
Nó nhíu mày, lườm Tuấn một phát. Nhạc Kiss the rain vang lên, lan toả khắp quán nhỏ. Nó đang ngồi đây, mặc bộ váy đẹp nhất của nó, đối diện là một anh chàng điển trai và tính rất hay. Tại sao lúc này nó lại nghĩ đến anh? Nó tưởng anh đã
hoàn toàn thuộc về quá khứ rồi cơ mà? Nó nhìn bình hoa xanh, nhìn chiếc chuông gió màu trắng đang rung nhè nhẹ. Nó, đã từng là "nụ hoa xinh bé nhỏ" của anh đấy thôi Làm sao nó có thể quên anh đi được? Yêu thương dễ đâu phai theo tháng ngày?... Nốt nhạc cao nhất vang lên cũng là lúc một giọt nước rơi ra từ mắt nó. Và Tuấn đưa tay ra gạt hạt nước đi. Lâu lắm rồi nó mới thấy lại cảm giác có một bàn tay ấm chạm vào khuôn mặt mình. Ước có một vòng tay ôm lấy nó, để nó lại thấy mình nhỏ bé và cần được chở che. Ước có một bàn tay chạm nhẹ, ấm áp. Như lúc này.
Một bàn tay nữa lại giơ lên, đặt vào má nó. Phải chăng đây là một cơn "cảm nắng", vì Tuấn quá giống anh? Chắc chắn là vậy rồi, bởi vì nó mới gặp Tuấn được 2 tiếng đồng hồ thôi mà....
- Em xin lỗi. Có lẽ em chưa thể... - Nó gỡ hai bàn tay của Tuấn ra, và nói nhanh.
- Anh biết. Anh đi đây. Nhớ cầm cái phong linh của anh về nhà nhé.
Lâu lắm rồi nó mới gặp một người gọi chuông gió là phong linh.
- Em biết không, chúng ta có duyên. Ngay từ lúc em va phải anh sáng nay, anh đã cảm thấy thế. Chào em.
Thật khó tin làm sao là nó đang ngồi đây, chờ anh. Chính anh nhắn tin hẹn nó trước. Đúng lúc nó định gọi điện cho anh. Thế nào nhỉ, nó sẽ xin lỗi anh, sẽ nói nó không thể quên được anh, và nó sẽ...
- Chào em.
Nó trợn tròn mắt. Không phải là ngạc nhiên vì thấy anh. Anh vẫn thế thôi, vẫn trang phục đơn giản, vẫn hương Hugo Boss, vẫn nụ cười hiền. Nó ngạc nhiên, là vì...
Nó chẳng hề cảm thấy gì cả.
Không một chút nhớ nhung.
Không hề như nó vừa tưởng tượng.
Nó cố trấn tĩnh, và mời anh ngồi. Cố gắng tự vật lộn để hiểu chính mình lúc này. Và nó nghe giọng anh ấm áp:
- Anh hiểu em mà. Qua những dòng entry không cho ai comment. Qua những status của em.
Ôi, nó đang khóc. Nào nào, không được khóc. Sao lại khóc?
- Anh đã gặp em, và tưởng là đã gặp một người có ý nghĩa đối với mình. Để rồi cuối cùng nhận ra rằng anh sinh ra không phải để cho em và chỉ có thể để em đi... Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình, em ạ...
Từng câu nói chậm rãi của anh càng làm nó khóc nhiều hơn. Tại sao nó không nhận ra nhỉ, buổi sáng tại quán cà phê hôm đó...
Nó thích anh Tuấn mất rồi.
Dù đã cố ngộ nhận rằng đó chỉ là một cơn cảm nắng, nhưng đến bây giờ thì nó không thể chối cãi được nữa. Đến bây giờ thì nó không còn có thể gặp lại anh Tuấn một lần nữa rồi. Nó không tin vào chuyện "có duyên" của anh. Nó thật ngốc. Đến tên nó anh cũng không được biết, số điện thoại nó cũng không cho anh. Ngốc. Quá ngốc.
- Cám ơn anh nhiều lắm.
Và nó chạy về nhà.
-----
Nằm trên giường, mặc cho nước mắt chảy ướt gối, nó nhắm nghiền mắt. Hai tiếng rưỡi nó gặp anh Tuấn là khoảng thời gian nó sống thật nhất, không hề giả nai và giả dối. Nhưng bây giờ thì anh đang ở đâu? Đã một tuần rồi. Có lẽ anh đã quên nó mất rồi. Nó chỉ là một cơn gió lạ thoáng qua trong anh, anh đuổi theo và nó lại chạy mất. Hay, nó là một đoá tường vi trắng mỏng manh, đã sợ và đã mất anh?
Nó ngồi dậy, type một entry thật dài. Entry có gió, có nắng, có váy boho, và có chiếc phong linh. Chợt nó lặng người. Nhìn lên chiếc phong linh treo trên cửa sổ. Ở bên trong chiếc chuông bằng gốm, có một dòng chữ nhỏ bằng bút bi.
"Anh biết mà, chúng ta có duyên."
Và số điện thoại của anh!!! Vừa sung sướng vừa cuống quýt, nó send một tin nhắn cho anh. Rồi mặc chiếc váy boho nó mặc ngày đầu gặp anh. Mặc kệ mắt nó đang đỏ hoe và sưng vù sau trận khóc. Mặc kệ đầu tóc rối bù và đây là giữa buổi trưa nắng. Nó chạy như bay đến quán cà phê của anh Thắng, chạy như bay để đến gặp anh...
Anh đã ngồi đó tự lúc nào. Cái dáng ấy, khuôn mặt hài hước và có nét láu cá ấy. Như có phép màu - à không, đó là duyên số mà - anh quay ra nhìn nó. Và ra chỗ nó, ôm theo một bó tường vy trắng.
- Cũng phải chờ đợi khá lâu đấy nhỉ, nhưng anh biết là em sẽ tìm được anh mà. Vừa khóc đấy à?
- Đâu, vừa đi nắng... - Nó dợm cãi lại như tính nó vốn bướng bỉnh thế, rồi chợt cúi xuống cười. - Uhm.
- "Vâng ạ" chứ, anh là người nhớn được một tuần rồi đấy nhé, hehe.
Nó cười, lâu lắm nó mới cười tự nhiên như thế này. Lần đầu tiên ở bên một người con trai, nó tìm được Bình Yên.
-----
- Chúng mình có duyên, phải không?
Vy gật đầu và nhẹ nhàng dựa đầu vào vai anh. Từ hôm nay, ngoài chiếc phong linh nhỏ đánh thức nó, hoa tường vy sẽ rung rinh bên ô cửa sổ vào mỗi sáng.
...Chiếc phong linh cần lắm niềm tin
Gió ra đi và sẽ quay trở lại
Anh cũng thế, sẽ về bên em mãi
Để chuông gió ngân lại, leng keng.
Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều không kể xiết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để chọn anh - một công nhân làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của mình để cưới anh. Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho của một người bạn, họ sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. 


Khi ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh. Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô. Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô chỉ mỉm cười nói: “Em hơi mệt thôi!” rồi hân hoan rút từ trong túi ra một tờ bạc nhét vào tay anh: “Chúng mình có tiền rồi anh ạ, mình đi mua một chiếc chăn thật ấm để đắp nhé.” Anh sững người ngạc nhiên nhìn tờ tiền trong tay cô, giọng run run: “Làm sao em lại có nhiều tiền vậy?” Cô vui vẻ kể lại cho anh tiền là do cô kiếm được khi đi phát tờ rơi. Cô phải đứng từ sáng đến tối mới được trả ngần ấy tiền. Nói rồi cô vội vàng kéo anh ra khỏi nhà, không cho anh hỏi thêm điều gì nữa. Họ mua môt cái chăn vừa tầm tiền. Từ đó, giữa đêm cô không còn bị giật mình thức giấc nữa. Vài năm sau, anh tìm được công việc tốt hơn, rồi kiếm được nhiều tiền, tự mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô một ngôi nhà khang trang, mua ô tô cùng rất nhiều đồ dùng đắt tiền khác. Anh nói muốn dành cho cô một cuộc sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngày khó khăn vất vả trước đây. Cuộc sống bỗng vụt thay đổi khiến cô có phần bàng hoàng chưa kịp thích nghi với điều kiện mới. Ngày chuyển nhà, anh bảo những đồ đạc cũ trong căn nhà kho của họ trước đây anh đều muốn vứt đi không giữ lại bất cứ cái gì. Nhưng cô khăng khăng nói muốn giữ lại cái chăn để đắp. Và rồi một thời gian dài nữa họ vẫn dùng cái chăn cũ ấy, giờ đây nó đã trở nên xù xì cũ kĩ, còn bị rách khá nhiều chỗ. Anh không ngừng phàn nàn với cô: “Thôi bỏ cái chăn cũ này đi em, mình có thể mua một cái chăn mới ấm áp và tốt hơn rất nhiều. Em xem cả nhà mình toàn những đồ đắt tiền, nhìn cái chăn cũ này trong nhà trông thật chướng mắt”. Nhưng cô vẫn cố chấp nhất quyết giữ lại cái chăn cũ ấy, vì chỉ khi đắp nó cô mới cảm thấy ấm áp và được che chở. Một hôm, anh về nhà mang theo một cái chăn mới và nhất quyết bảo cô bỏ cái chăn cũ đi. Lần này dù không nỡ nhưng cô vẫn nghe theo lời anh. Từ đó, hàng đêm cô ngủ không còn ngon giấc nữa, trong lòng cô lúc nào cũng cảm thấy thấp thỏm lo lắng khiến cô lại không ngừng giật mình giữa đêm. Và mỗi lần tỉnh dậy như thế, hai mắt cô lại đầm đìa nước. Anh vốn không biết rằng để mua được cái chăn đó cô đã phải đi bán máu lấy tiền chứ không phải đi phát tờ rơi như cô nói với anh. Lần đầu tiên bán máu, biết bao đau đớn, cũng chỉ vì muốn có cái chăn này. Vậy mà anh lại nỡ vất bỏ nó. Cô dần cảm thấy anh không còn yêu cô như xưa nữa. Một ngày anh có việc gấp phải ra ngoài, quên mang theo máy tính xách tay quen thuộc. Trên màn hình của anh vẫn hiện lên trang blog anh viết hàng ngày. Và cô bất chợt đọc được dòng chữ anh hình như mới viết không lâu. “Ngày hôm ấy em từ đâu về khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt khiến cho tôi lo lắng vô cùng. Rồi em nói em đi phát tờ rơi để mua chăn cho hai đứa. Tối hôm đó chúng tôi nằm ngủ ấm áp trong chiếc chăn mới, thấy em nằm cuộn tròn trong lòng tôi say trong giấc ngủ, tôi thương em biết bao. Đã bao đêm rồi em không được ngủ ngon đến vậy. Và rồi tình cờ tôi nhìn thấy trên tay em có một vết sưng nhỏ, dường như bị kim tiêm đâm vậy. Tôi bỗng hiểu ra tất cả. Hóa ra em nói dối tôi em đi phát tờ rơi, thực ra em đã đi bán máu để có tiền mua chăn, chỉ vì một cái chăn mà em đã phải khổ sở đau đớn đến vậy. Đêm đó tôi đã khóc vì thương em và cũng thầm hứa sẽ cố gắng làm việc, phấn đấu trở thành một người thành đạt, để có thể bù đắp lại những ngày tháng khốn khó này cho em. Và giờ đây tôi đã thực hiện được lời thề đó. Hôm qua tôi quyết định đến trạm hiến máu, tôi chỉ muốn cảm nhận một chút nỗi đau em từng trải qua. Khi chiếc kim tiêm đâm vào mạch máu, một cảm giác nhói buốt lan dọc khắp cơ thể. Nhưng tôi không thấy đau, ngược lại, rất hạnh phúc. Tôi lấy tiền bán máu và đi mua chiếc chăn mới này. Tôi muốn nó là món quà bất ngờ dành cho em...” Nước mắt cô đã ướt đẫm tự độ nào. Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời...♥♥♥ 

FB

Có người nói Tình yêu là điều tuyệt diệu nhất trên đời. Có người lại cho đó là điều hoang đường nhất. Trong tình yêu, mọi sự xảy ra đều không theo tuân một lí lẽ nào cả. Hôm nay tình yêu đặt bạn lên đỉnh núi cao, ngày mai tình yêu có thể đưa bạn xuống đại dương sâu thẳm. Hôm nay là thương nhớ nồng nàn, ngày mai có thể là lạnh lùng xa cách. Như thế, những điều xảy ra trong tình yêu là những điều không thể kiểm soát, vừa đẹp đẽ, hoang đường, vừa nên thơ, lại vừa tàn nhẫn, vừa bền vững, mà lại mong manh vô cùng. Bởi vì những người trẻ tuổi, yêu thương đơn thuần là cảm giác. Người ta không cần một lí do nào để yêu, và có khi cũng không cần một nguyên cớ nào để thôi yêu. Nhưng gắn bó cuộc đời mình với người khác luôn là một điều chẳng dễ dàng.

letter of love by xuehuademeng d35n6jo Những người đã từng đi qua thương nhớ


Tôi vẫn nghĩ mỗi mối tình có một cuộc đời riêng của nó. Khi mới sinh ra nó là điều hân hoan và tràn đầy sức sống. Nhưng rồi đi qua thời gian, thương nhớ, giận hờn, nó dần trở nên già nua và mỏi mệt. Hoặc ngay cả khi còn tươi trẻ, nhưng vì một lí do nào đó, có lúc nó vẫn phải ra đi. Tình yêu có thể nào chết hẳn không, thì lại là một câu hỏi khác.


Và bởi vì mỗi một mối tình là một sinh thể riêng, một đời sống riêng, không một mối tình nào khác có thể khỏa lấp, thay thế nó được. Người ta có thể gặp, yêu, rồi chia tay rất nhiều người trong cuộc đời, nhưng tuyệt nhiên không ai trong số đó nên đến để thay thế một người khác cả.


Tình cảm là một dạng vật chất đặc biệt. Khi tồn tại thì nặng như năm quả núi, nhưng khi ra đi thì nhẹ tựa lông hồng. Một mối tình kết thúc, thì dù sớm hay muộn, vội vã hay lưu luyến, tình yêu cũng ra đi. Có người để tang rất lâu. Có người phải mất nhiều thời gian để lại bắt đầu cuộc sống mới. 


Nhưng dài lâu không phải là mãi mãi. Một sớm mai người ta sẽ thức dậy, thấy lòng lại hân hoan và muốn bắt đầu một trang đời mới, với những kí ức đẹp đẽ để nhớ và những yêu thương tươi mới để trao nhận.


Và dù có thể không quên nhau, thì những người đã từng đi qua thương nhớ cũng đã đi qua nhau rồi.
Và họ vẫn sẽ sống một đời vui, dù chẳng còn có nhau (mãi mãi) 
Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu, nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.


Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.

Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.

Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.

Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm, nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.

Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.

Morning by Carenza Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy....

Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.

Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người, và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu

Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm, nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ, họ tin vào lời hứa, họ có những lời ước hẹn, họ đã trưởng thành từ nỗi đau, họ nhận ra sai lầm, họ có một người bạn thật sự, và vì bên họ còn có một tình yêu
Có những cuộc chia tay đơn giản chỉ là không hợp nhau và chỉ mang lại nỗi đau,nhưng nhờ nó mà ta biết được đâu là tình yêu đích thực và chân chính.

Có một bờ vai đơn giản chỉ là một bờ vai của ai đó rất bình thường, nhưng nhờ nó mà ta biết được : khi yếu mềm mình cần lắm sự chở che

Có một nụ hôn chỉ đơn giản là một nụ hôn giữa hai cá thể nhưng khắc sâu trong tim ta: Mối tình đầu chẳng dễ gì mà quên!

Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ, họ tin vào lời hứa, họ có những lời ước hẹn, họ đã trưởng thành từ nỗi đau, họ nhận ra sai lầm, họ có một người bạn thật sự, và vì bên họ còn có một tình yêu
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương ♥
Sưu tầm
“ Có những điều trôi qua, có những người trôi qua, có những tình cảm trôi qua, và có những thứ đọng lại trong ta thì đó là nỗi nhớ…”
Sáng nay, bước chân xuống đất, cảm nhận cái nền gạch ám trong lạnh lẽo. Lạnh quá! Vội rút chân lại, chui mình vào chăn ấm, ngồi thu mình vào trong cái ấm áp của tấm mền, ôi sao ấm vậy, như mỗi lần ngồi cạnh và nghe người bắt đầu kể những câu chuyện không có điểm kết thúc, nghe  tiếng nói của người, hơi ấm của người.
Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.

5141752602 8b193e8f71 z Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi


Sao đôi lúc, cái nỗi nhớ như một tên trộm, núp sẵn đâu đó, chờ những khi con tim ta bỏ ngỏ thế là nhảy vào đánh cắp nước mắt của ta. Ghét thật!. Đôi lúc cái lạnh của thời tiết không thể nào so sánh với cái giá lạnh ở trong tình cảm của mỗi con người. Cái lạnh ngoài da có thể lấy áo ấm, lấy chăn bông lấy hộp quẹt đốt lên một ngọn lửa, thế là ấm trở lại, nhưng còn cái lạnh trong tận sâu con người thì sao nhỉ? Không thể dùng áo mặc cho trái tim, không thể đắp chăn cho nó, chỉ cầu mong một ngọn lửa của ai đó thắp lên để nó bớt lạnh mà thôi. Thế nhưng sao người ấy không thể làm được nhỉ, điều đơn giản lắm mà, chỉ cần nói là “mùa đông lạnh đấy, thêm một cái áo ấm nữa nhé!” thì đã mặc cho trái tim một cái áo, hay “Tối trời hay trở lạnh hãy trùm mềm thật kín và hãy nghĩ về nhau nhé!” có thêm một tấm chăn bông, hay đơn giản chỉ cần nói với giọng run lập cập và chỉ nói được vài tiếng trong thời gian 15 phút “Huynh biết có một điều chưa bao giờ là ảo, đó là: Huynh yêu muội” thế là bây giờ không cần hộp quẹt nữa mà sẽ là một trận hoả hoạn trong trái tim rồi.
“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.

Thế rồi trong tấm chăn bông, ta ôm lấy chính ta, cầm lấy bàn tay của chính mình, để tưởng rằng tay “người ấy” vẫn đang nắm, ôm lấy chính mình để khoả lấp vòng tay ai kia, mới thấy rằng Nỗi nhớ sao mà đáng ghét vậy.
Nhớ ngày hôm qua, một chiều giáp tết, ta đã phóng xe thật nhanh ra phố trong trời mưa với bộ quần áo trên người mà không mặc áo mưa, như ai đó bảo rằng cách đơn giản nhất để giấu những giọt nước mắt là vùi mình vào một cơn mưa chiều bất chợt. Ta chạy thật nhanh trong thời tiết lạnh cắt da, mọi người nói “không bình thường” nhưng ta vẫn chạy, chỉ mong cái giá lạnh có thể làm ta quên đi nỗi nhớ, hay chạy ra một nơi thật vắng  hét thật to lên là “Nỗi nhớ ơi!!!! Ta ghét mi lắm!!! Mi hãy đi đi!” nhưng sao không thể nào hét ra tiếng, nó chỉ ầm ừ rồi khóc trong tim ta. Nhưng cuối cùng cũng chẳng thể nào lấy cái lạnh của thời tiết để làm nguội lạnh đống lửa mà người ấy đã vô tình hay cố ý thắp sáng trong tim ta. Cái lạnh trong tim không thể sưởi ấm bằng những ngọn lửa bình thường mà phải bằng những yêu thương. Để rồi người ra đi, hay chính ta đang chạy trốn, ngọn lửa cũng không thể tàn, nó vẫn âm ỉ cháy, và chỉ cần 1 lần nữa thôi, chỉ 1 lời nói thôi, chỉ 1 câu hỏi han thôi nó vẫn làm bùng lên Nỗi nhớ.
“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
4852230144 0dc7ec71b1 z Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi

Có hôm bật tivi lên, phim Hàn, có 1 anh chàng chạy chiếc xe đạp thật nhanh đến nhà người ấy, thời tiết thật là lạnh, và nhà rất xa. Khi cô gái ra mở cửa thì, anh chàng vẫn đang còn thở hổn hển, cô gái hỏi “ sao anh lại tới đây giờ này, đường xa mà trời lại lạnh nữa?”, chàng trai trả lời “ không phải anh tới, mà chỉ có nỗi nhớ em tới và chỉ muốn nhắn với em rằng “ anh yêu em””. Thật lãng mạn. Giá mà ai đó chỉ cần gửi cho mình một tin nhắn và bảo rằng: anh nhớ em lắm thì nỗi nhớ đã không theo mình suốt như vầy. Nhưng thôi kể nữa thì cái tên Nỗi nhớ đáng ghét ấy lại quay lại, nhưng thật lòng chỉ muốn nói là:

“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.

Nhớ mẹ nhớ Ba nhớ người thân nhớ bè bạn, nhớ những con đường, nhớ hàng cây, nhớ ngôi nhà mình đã ở, những gì rất xa xôi . Và mơ hồ nhất là nhớ một nụ cười, một anh mắt một câu nói yêu thương của người dưng. Một ánh mắt qua đường cũng làm lòng ta quay quắt. Nhớ tất cả những gì gắn bó yêu thương của quá khứ. Nỗi Nhớ – cái minh chứng của tình yêu, cái day dứt đau khổ nhưng cũng chính là cái hiện diện rõ nhất của một tâm hồn biết yêu thương.”Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế… như dòng sông Hồng cuộn chảy mãi trong tôi…”

“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.

Nỗi nhớ cái thứ tình cảm duy nhất mà lý trí phải chào thua. Khi nó đến ta không thể kiềm chế và bắt nó thôi được. Nó cứ đeo bám và ở lại cho tới khi no nê, chán chê. Nó không ra đi mà có chỉ tạm ngủ thôi để con người nghỉ ngơi và sống tiếp. Đôi khi nó làm ta mạnh mẽ kinh khủng nó làm ta lớn dần lên và trưởng thành hơn. Nhưng đôi khi nó lại làm ta đau đớn và tuyệt vọng.

“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.

Nếu như thế chúng ta sẽ luôn được gặp những nụ cười tươi và ánh mắt Hạnh Phúc. Nhưng nhiều lúc tôi tự hỏi. Nếu nó không ra đi thì làm sao ta nhận biết được nó tồn tại. Bởi vì mọi sự hiện hữu tất nhiên và quen thuộc quá sẽ dẫn đến nhàm chán. Người ta chỉ cảm nhận được mọi cái rõ ràng nhất khi nó ra đi. Cũng như ngôi nhà ta ở khi xa nó ta với biết nó thân thương thế nào. Như gia đình lúc ở nhà bị mẹ quản chặt quá ta lại muốn rời xa nhưng khi đi xa với hiểu rõ nó giá trị biết bao…
“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.

3942759897 98790680d3 z Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi

Đôi khi ta cầu mong rũ bỏ đi nỗi nhớ đó. Nhưng khi nó không còn hiện hữu lại thấy mình trống rỗng và vô cảm. Đẹp biết bao khi ta vẫn biết rằng trái tim ta đang nhớ đến một người dù đôi khi nó làm ta chẳng giống ai cả. Khi trái tim đã thôi nhớ thương thì ta biết cuộc sống mình đã lui dần về một nẻo lạnh giá. Mất nỗi nhớ ta sẽ chết, chắc chắn một điều khi mất nó ta sẽ chết. Không thể xác thì tâm hồn mà cái chết đáng sợ nhất là cái chết ngạt của tâm hồn….

“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.

Nỗi nhớ về những kỷ niệm quá khứ, hay nỗi nhớ một người bạn ta vẫn thường xuyên gặp mặt, hay nỗi nhớ một kỷ niệm, một hình bóng hư ảo nào đó thì nỗi nhớ vẫn chầm chậm trong ta. Chầm chậm, chầm chậm, chầm chậm…! nỗi nhớ luôn đồng hành với ta, nó đến từ từ chỉ đợi tâm hồn ta trống trải thi nó ùa tới bao lấy ta, đó có phải là những quy luật của tình yêu hay không? Hay chính sự vô tình của chúng ta đã đánh mất những yêu thương quý giá trong cuộc đời này.

“Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.

(Nguồn: Internet)

Khi ta mỉm cười và nói – không sao 

là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…

Smile by engelvleugels Khi ta mỉm cười và nói...

Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời…
Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?
Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát
Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!
Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?
Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…
Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế
Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?
Khi ta mỉm cười và nói- thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…
(Sưu tầm)
♥...Buồn ...là khi phải mỉm cười khi nước mắt cố gượng trên mi.
♥...Buồn ...là khi cố chấp đến khờ dại.
♥...Buồn ...là khi cố phải tỏ ra mạnh mẽ để bước tiếp.
♥...Buồn ...là khi phải che dấu cảm xúc thật qua những nụ cười.
♥...Buồn nhất... là khi chẳng còn nhận ra đâu là nụ cười "thật......
♥...Không cần gió để đón đưa lời dịu ngọt
♥...Không cần mây thể thả lòng nặng trĩu
♥...Không cần mưa để đem tới nỗi buồn
♥...Không cần nắng để sưởi ấm con tim nhỏ
♥...Không cần tuyết để phủ trắng mái đầu xanh
♥...Chỉ cần em .........
Nếu bạn thích một thứ gì đó thì dù cho người khác có gán ghép cho nó ý nghĩa tiêu cực nào thì chắc chắn bạn cũng không vì thế mà rời bỏ nó

Yêu thương cũng vậy !!!!
“Trong tình yêu, tôi chỉ muốn được chăm sóc cho người yêu, được nói nhưng lời ngọt ngào, được tự thấy mình có tình yêu mà trở nên dịu dàng, ân cần, thấy cuộc đời đầy khó khăn mà vẫn có thể sống nhẹ nhàng, vui vẻ.

Nhưng mà cái hoàn cảnh này, yêu thương không nói được, không có cách nào để mà đấu tranh, giành giật, buồn thì câm nín mà khóc, bực thì nói năng lảm nhảm, chửi bới tung hê.

Rốt cuộc vẫn chỉ còn lại nỗi tổn thương trong lòng, không sao lành lặn được.”